- Udāna 7.7
Papañcakhayasutta
Evaṁ me sutaṁ—
Bản dịch
Papañcakhayasutta
1. Tôi đã nghe như vầy: Một thời đức Thế Tôn ngự tại thành Sāvatthi, Jetavana, tu viện của ông Anāthapiṇḍika. Vào lúc bấy giờ, đức Thế Tôn đang ngồi quán xét lại sự dứt bỏ các phần chướng ngại và tưởng của bản thân.
2. Khi ấy, sau khi biết được sự dứt bỏ các phần chướng ngại và tưởng của bản thân, đức Thế Tôn vào thời điểm ấy đã thốt lên lời cảm hứng này:
“Đối với vị nào, các chướng ngại và sự tồn tại (ở luân hồi) là không có, vị đã vượt lên trên sợi xích (tham ái) và thanh chắn (tà kiến), thế gian luôn cả chư Thiên không coi thường vị hiền trí ấy, vị đang sống không còn tham ái.”
Bản dịch: Bhikkhu Indacanda
Dịch bởi Bhikkhu Indacanda. Trích từ bộ Tam Tạng Song Ngữ Pāḷi–Việt — Phật Tự Thuyết (Udāna). Nguồn: http://www.tamtangpaliviet.net/. Sử dụng theo sự cho phép của dịch giả.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
Evaṁ me sutaṁ—
So I have heard.
7. Kinh Sự Đoạn Tận Hý Luận
67. Tôi nghe như vầy: Một thời, đức Thế Tôn trú tại Sāvatthī, trong khu vườn của ông Anāthapiṇḍika tại Jetavana. Bấy giờ, đức Thế Tôn đang ngồi quán xét sự đoạn trừ các hý luận, tưởng và hành của chính mình.
Atha kho bhagavā attano papañcasaññāsaṅkhāpahānaṁ viditvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ udānaṁ udānesi:
Then, understanding his own giving up of the judgments driven by the proliferation of perceptions, on that occasion the Buddha expressed this heartfelt sentiment:
Bấy giờ, đức Thế Tôn, sau khi liễu tri sự đoạn trừ các hý luận, tưởng và hành của chính mình, vào lúc ấy, đã thốt lên lời cảm hứng này:
“Yassa papañcā ṭhiti ca natthi, Sandānaṁ palighañca vītivatto; Taṁ nittaṇhaṁ muniṁ carantaṁ, Nāvajānāti sadevakopi loko”ti.
Sattamaṁ.
“There is no proliferation remaining in those who have passed beyond the halter and cross-bar. The sage who lives without craving is never scorned by the world with its gods.”
“Người nào không còn hý luận và sự trụ chấp, đã vượt qua dây trói và then cài; bậc Thánh nhân ấy, không còn ái dục, đang đi tới, thế gian cùng với chư thiên không thể xem thường.” (Kinh thứ bảy)