Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
SN 48.45

Bản dịch

SN 48.45Kinh Pubbārāma Thứ Nhất

Paṭhamapubbārāmasutta

Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn ở Sāvatthi, tại Ðông Viên, ở lầu đài của mẹ Migāra.

Vi-n 2 Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo:

—Bao nhiêu căn được tu tập, được làm cho sung mãn, này các Tỷ-kheo, khiến cho Tỷ-kheo đã đoạn tận các lậu hoặc có thể trả lời với chánh trí rằng: “Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”?

—Bạch Thế Tôn, các pháp lấy Thế Tôn làm căn bản …

Vi-n 3 —Do tu tập, do làm cho sung mãn chỉ một căn, này các Tỷ-kheo, khiến cho Tỷ-kheo đã đoạn tận các lậu hoặc, có thể trả lời với chánh trí rằng: “Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”. Một căn ấy là căn gì?

Vi-n 4 Với vị Thánh đệ tử có trí tuệ, này các Tỷ-kheo, tất nhiên (tadanvayà) tín được an trú, tất nhiên tinh tấn được an trú, tất nhiên niệm được an trú, tất nhiên định được an trú.

Vi-n 5 Do tu tập, do làm cho sung mãn chỉ một căn này, này các Tỷ-kheo, khiến cho Tỷ-kheo đã đoạn tận các lậu hoặc, có thể trả lời với chánh trí rằng: “Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”.