- Saṁyutta Nikāya 35.157
- 16. Nandikkhayavagga
Bản dịch
SN 35.157 — Kinh Về Sự Đoạn Tận Hỷ Ở Bên Ngoài
Bāhiranandikkhayasutta
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Blake Walsh.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Linked Discourses 35.157
- 16. The End of Relishing
The Exterior and the End of Relishing
2. Kinh Về Sự Đoạn Tận Hỷ Ở Bên Ngoài
“Anicceyeva, bhikkhave, bhikkhu rūpe aniccāti passati, sāssa hoti sammādiṭṭhi. Sammā passaṁ nibbindati. Nandikkhayā rāgakkhayo; rāgakkhayā nandikkhayo. Nandirāgakkhayā cittaṁ suvimuttanti vuccati.
Anicceyeva, bhikkhave, bhikkhu sadde … gandhe … rase … phoṭṭhabbe … dhamme aniccāti passati, sāssa hoti sammādiṭṭhi. Sammā passaṁ nibbindati. Nandikkhayā rāgakkhayo; rāgakkhayā nandikkhayo. Nandirāgakkhayā cittaṁ suvimuttanti vuccatī”ti.
Dutiyaṁ.
“Mendicants, sights really are impermanent. A mendicant sees that they are impermanent: that’s their right view. Seeing rightly, they grow disillusioned. When relishing ends, greed ends. When greed ends, relishing ends. When relishing and greed end, the mind is said to be well freed.
Sounds … Smells … Tastes … Touches … Ideas really are impermanent. A mendicant sees that they are impermanent: that’s their right view. Seeing rightly, they grow disillusioned. When relishing ends, greed ends. When greed ends, relishing ends. When relishing and greed end, the mind is said to be well freed.”
157. “Này các tỳ khưu, vị tỳ khưu thấy các sắc vốn dĩ là vô thường là ‘vô thường,’ cái thấy ấy của vị ấy là chánh kiến. Do thấy đúng đắn nên nhàm chán. Do đoạn tận hỷ nên tham được đoạn tận; do đoạn tận tham nên hỷ được đoạn tận. Do đoạn tận hỷ và tham nên tâm được gọi là khéo giải thoát. Này các tỳ khưu, vị tỳ khưu thấy các tiếng... các mùi... các vị... các vật xúc chạm... các pháp là ‘vô thường,’ cái thấy ấy của vị ấy là chánh kiến. Do thấy đúng đắn nên nhàm chán. Do đoạn tận hỷ nên tham được đoạn tận; do đoạn tận tham nên hỷ được đoạn tận. Do đoạn tận hỷ và tham nên tâm được gọi là khéo giải thoát.” (Kinh thứ hai).