- Saṁyutta Nikāya 17.36
- 4. Catutthavagga
Bản dịch
SN 17.36 — Kinh Năm Trăm Cỗ Xe
Pañcarathasatasutta
Vi-n 1 Một thời Thế Tôn ở Rājagaha (Vương Xá), Veluvana (Trúc Lâm), tại chỗ nuôi dưỡng sóc.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ, hoàng tử Ajātasattu (A-xà-thế) sáng chiều đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn.
Vi-n 3 Rồi một số đông Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, rồi ngồi xuống một bên.
Vi-n 4 Ngồi xuống một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch với Thế Tôn:
—Bạch Thế Tôn, hoàng tử Ajātasattu sáng chiều đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn.
Vi-n 5 —Này các Tỷ-kheo, chớ có thèm lợi đắc, cung kính, danh vọng của Devadatta. Chừng nào, này các Tỷ-kheo, hoàng tử Ajātasattu sáng chiều còn đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe và đem đến cúng dường các món ăn trong năm trăm mâm bàn; thời này các Tỷ-kheo, đối với Devadatta, chỉ có chờ đợi sự tổn giảm trong thiện pháp, không có sự tăng trưởng.
Vi-n 6 Ví như, này các Tỷ-kheo, đem bóp nát lá gan trước lỗ mũi một con chó dữ. Như vậy, con chó ấy lại càng dữ tợn bội phần. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, chừng nào hoàng tử Ajātasattu sáng chiều còn đi đến hầu Devadatta với năm trăm cỗ xe, và còn cúng dường các món đồ ăn trong năm trăm chiếc mâm bàn; thời này các Tỷ-kheo, đối với Devadatta, chỉ có chờ đợi sự tổn giảm trong thiện pháp, không có sự tăng trưởng.
Vi-n 7 Như vậy, khổ lụy, này các Tỷ-kheo, là lợi đắc, cung kính, danh vọng …
Vi-n 8 Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Ông cần phải học tập.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Blake Walsh.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Linked Discourses 17.36
- Chapter Four
Five Hundred Carts
6. Kinh Năm Trăm Cỗ Xe
Rājagahe viharati veḷuvane kalandakanivāpe.
Tena kho pana samayena devadattassa ajātasattukumāro pañcahi rathasatehi sāyaṁ pātaṁ upaṭṭhānaṁ gacchati, pañca ca thālipākasatāni bhattābhihāro abhiharīyati.
Atha kho sambahulā bhikkhū yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ nisīdiṁsu. Ekamantaṁ nisinnā kho te bhikkhū bhagavantaṁ etadavocuṁ: “devadattassa, bhante, ajātasattukumāro pañcahi rathasatehi sāyaṁ pātaṁ upaṭṭhānaṁ gacchati, pañca ca thālipākasatāni bhattābhihāro abhiharīyatī”ti.
“Mā, bhikkhave, devadattassa lābhasakkārasilokaṁ pihayittha. Yāvakīvañca, bhikkhave, devadattassa ajātasattukumāro pañcahi rathasatehi sāyaṁ pātaṁ upaṭṭhānaṁ gamissati, pañca ca thālipākasatāni bhattābhihāro āharīyissati, hāniyeva, bhikkhave, devadattassa pāṭikaṅkhā kusalesu dhammesu, no vuddhi.
Near Rājagaha, in the Bamboo Grove, the squirrels’ feeding ground.
Now at that time Prince Ajātasattu was going with five hundred carts at daybreak and dusk to attend on Devadatta, presenting him with an offering of five hundred servings of food.
Then several mendicants went up to the Buddha, bowed, sat down to one side, and said to him, “Sir, Prince Ajātasattu is going with five hundred carts at daybreak and dusk to attend on Devadatta, presenting him with an offering of five hundred servings of food.”
“Mendicants, don’t envy Devadatta’s possessions, honor, and popularity. As long as Prince Ajātasattu goes with five hundred carts at daybreak and dusk to attend on Devadatta, presenting him with an offering of five hundred servings of food, Devadatta can expect decline, not growth, in skillful qualities.
185. Trú tại Rājagaha, trong Trúc Lâm, nơi nuôi dưỡng các con sóc. Vào lúc bấy giờ, thái tử Ajātasattu đi đến hầu hạ Devadatta vào buổi sáng và buổi chiều với năm trăm cỗ xe, và năm trăm nồi cơm được dâng cúng. Bấy giờ, một số đông Tỳ khưu đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, họ đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, các Tỳ khưu ấy bạch với Thế Tôn: – ‘Bạch Thế Tôn, thái tử Ajātasattu đi đến hầu hạ Devadatta vào buổi sáng và buổi chiều với năm trăm cỗ xe, và năm trăm nồi cơm được dâng cúng.’ – ‘Này các Tỳ khưu, chớ có ham muốn lợi lộc, cung kính, và danh vọng của Devadatta. Này các Tỳ khưu, trong khi thái tử Ajātasattu còn đi đến hầu hạ Devadatta vào buổi sáng và buổi chiều với năm trăm cỗ xe, và năm trăm nồi cơm còn được dâng cúng, thì này các Tỳ khưu, chỉ có sự suy giảm trong các thiện pháp là điều được trông đợi ở Devadatta, chứ không phải sự tăng trưởng.’”
Seyyathāpi, bhikkhave, caṇḍassa kukkurassa nāsāya pittaṁ bhindeyyuṁ, evañhi so, bhikkhave, kukkuro bhiyyoso mattāya caṇḍataro assa; evameva, bhikkhave, yāvakīvañca devadattassa ajātasattukumāro pañcahi rathasatehi sāyaṁ pātaṁ upaṭṭhānaṁ gamissati, pañca ca thālipākasatāni bhattābhihāro āharīyissati, hāniyeva, bhikkhave, devadattassa pāṭikaṅkhā kusalesu dhammesu, no vuddhi.
Evaṁ dāruṇo kho, bhikkhave, lābhasakkārasiloko …pe… evañhi vo, bhikkhave, sikkhitabban”ti.
Chaṭṭhaṁ.
If they were to lance a boil on a wild dog’s nose, it would get even wilder. In the same way, as long as Prince Ajātasattu goes with five hundred carts at daybreak and dusk to attend on Devadatta, presenting him with an offering of five hundred servings of food, Devadatta can expect decline, not growth, in skillful qualities.
So grim are possessions, honor, and popularity. …”
“Này các Tỳ khưu, ví như người ta đập mật vào mũi một con chó dữ, thì này các Tỳ khưu, con chó ấy sẽ trở nên hung dữ hơn bội phần; cũng vậy, này các Tỳ khưu, trong khi thái tử Ajātasattu còn đi đến hầu hạ Devadatta vào buổi sáng và buổi chiều với năm trăm cỗ xe, và năm trăm nồi cơm còn được dâng cúng, thì này các Tỳ khưu, chỉ có sự suy giảm trong các thiện pháp là điều được trông đợi ở Devadatta, chứ không phải sự tăng trưởng. Này các Tỳ khưu, lợi lộc, cung kính, và danh vọng thật là ghê gớm... vân vân... Này các Tỳ khưu, các ngươi phải học tập như vậy.” (Kinh thứ) sáu.