Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
NE 7

Bản dịch

NE 7Phân Tích Cách Truyền Đạt Bằng Nền tảng

Padaṭṭhānahāravibhaṅga

Ở đấy, cách truyền đạt bằng nền tảng là cách nào? “Đấng Chiến Thắng chỉ bảo Giáo Pháp, ...” đây là cách truyền đạt bằng nền tảng. Chỉ bảo gì? Vô minh có sự không hoàn toàn thấu triệt chính xác về tất cả các pháp là tướng trạng, (bốn) điều trái khuấy là nền tảng của nó. Tham ái có sự bám chặt là tướng trạng, vẻ đáng yêu, vẻ khoan khoái là nền tảng của nó. Tham có sự ước nguyện là tướng trạng, (ý định) trộm cắp là nền tảng của nó. Tưởng về cái đẹp có sự nắm giữ màu sắc, cử chỉ, và đặc điểm là tướng trạng, sự không thu thúc các quyền là nền tảng của nó. Tưởng về khoái lạc có sự tiếp cận xúc có lậu hoặc là tướng trạng, sự hứng thú là nền tảng của nó. Tưởng về thường còn có sự không quan sát các pháp có đặc điểm đã được tạo tác là tướng trạng, thức là nền tảng của nó. Tưởng về tự ngã có sự không quan sát tưởng về vô thường và tưởng về khổ não là tướng trạng, danh thân là nền tảng của nó.

Minh có sự hoàn toàn thấu triệt về tất cả các pháp là tướng trạng, tất cả điều-có-thể-biết là nền tảng của nó. Chỉ tịnh có sự ngăn chặn trạng thái tán loạn của tâm là tướng trạng, sự bất tịnh (tử thi, 32 thể trược) là nền tảng của nó. Vô tham có sự ngăn chặn tầm hoạt động của ước muốn là tướng trạng, sự tránh xa việc trộm cắp là nền tảng của nó. Vô sân có không sân hận là tướng trạng, sự tránh xa việc sát sanh là nền tảng của nó. Vô si có sự không thực hành sai trái trong công việc là tướng trạng, sự thực hành đúng đắn là nền tảng của nó. Tưởng về bất tịnh có sự nắm giữ trạng thái đổi màu xanh hoặc trạng thái chảy nước vàng (của xác chết) là tướng trạng, sự nhàm chán là nền tảng của nó. Tưởng về khổ có sự biết toàn diện về xúc có lậu hoặc là tướng trạng, cảm thọ là nền tảng của nó. Tưởng về vô thường có sự quan sát các pháp có đặc điểm đã được tạo tác là tướng trạng, sinh và diệt là nền tảng của nó. Tưởng về vô ngã có sự chấp chặt đối với tất cả các pháp là tướng trạng, tưởng về các pháp là nền tảng của nó.

Năm loại dục là nền tảng của sự luyến ái về dục. Năm quyền có sắc là nền tảng của sự luyến ái về sắc. Xứ thứ sáu (ý xứ) là nền tảng của sự luyến ái về hiện hữu. Trạng thái quan sát bản thể của việc sanh ra là nền tảng của năm thủ uẩn. Trí nhớ về các kiếp sống trước là nền tảng của sự biết và sự thấy.

Tín có sự tin cậy là tướng trạng và có sự hiện diện của việc hướng đến. Sự tịnh tín có sự không bị xáo trộn là tướng trạng và có sự hiện diện của sự làm cho trong sạch. Tín có sự phó thác là tướng trạng, sự tịnh tín bất động là nền tảng của nó. Sự tịnh tín có sự không bị xáo trộn là tướng trạng, tín là nền tảng của nó. Tinh tấn có sự ra sức là tướng trạng, chánh cần là nền tảng của nó. Niệm có sự không lơ là là tướng trạng, sự thiết lập niệm là nền tảng của nó. Định có sự chuyên nhất là tướng trạng, các tầng thiền là nền tảng của nó. Tuệ có sự nhận biết rõ là tướng trạng, các Chân Lý là nền tảng của nó.

Sự hướng dẫn khác: Tác ý không đúng đường lối có sự tác ý vào sự hứng thú là tướng trạng, vô minh là nền tảng của nó. Vô minh có sự mê muội về (bốn) Chân Lý là tướng trạng, nó là nền tảng của các hành. Các hành có sự làm gia tăng sự hiện hữu lại nữa là tướng trạng, chúng là nền tảng của thức. Thức có sự sanh ra liên quan đến tái sanh là tướng trạng, nó là nền tảng của danh sắc. Danh sắc có sự liên kết của danh thân và sắc thân là tướng trạng, nó là nền tảng của sáu xứ. Sáu xứ có sự khẳng định (sáu) giác quan là tướng trạng, nó là nền tảng của xúc. Xúc có sự hội hợp của mắt, cảnh sắc, và thức là tướng trạng, nó là nền tảng của thọ. Thọ có sự chấp nhận điều ước muốn hoặc không ước muốn là tướng trạng, nó là nền tảng của ái. Ái có sự bám chặt là tướng trạng, nó là nền tảng của thủ. Thủ có sự liên quan đến tái sanh, nó là nền tảng của hữu. Hữu có sự hình thành danh thân và sắc thân là tướng trạng, nó là nền tảng của sanh. Sanh có sự xuất hiện của các uẩn là tướng trạng, nó là nền tảng của già. Già có sự chín muồi của mầm tái sanh là tướng trạng, nó là nền tảng của chết. Chết có sự cắt đứt mạng quyền là tướng trạng, nó là nền tảng của sầu muộn. Sầu muộn là yếu tố tạo ra sự bực bội, nó là nền tảng của than vãn. Than vãn là yếu tố tạo ra sự nói lảm nhảm, nó là nền tảng của khổ đau. Khổ đau là sự ép bức thân, nó là nền tảng của ưu phiền. Ưu phiền là sự ép bức tâm, nó là nền tảng của lo âu. Lo âu là yếu tố tạo ra sự đốt nóng, nó là nền tảng của hữu. Các chi phần của hữu này khi được hợp nhất và sanh lên, đó là hữu, nó là nền tảng của luân hồi.

Đạo có sự dẫn dắt ra khỏi là tướng trạng, nó là nền tảng của Diệt. Việc biết về bến nước là nền tảng của việc biết được uống nước. Việc biết được uống nước là nền tảng của việc biết sự chừng mực. Việc biết sự chừng mực là nền tảng của việc biết về bản thân. Việc biết về bản thân là nền tảng của việc đã làm phước thiện trong quá khứ. Việc đã làm phước thiện trong quá khứ là nền tảng của việc cư ngụ ở địa phương thích hợp. Việc cư ngụ ở địa phương thích hợp là nền tảng của việc hầu cận bậc chân nhân. Việc hầu cận bậc chân nhân là nền tảng của việc quyết định đúng đắn cho bản thân. Việc quyết định đúng đắn cho bản thân là nền tảng của các giới. Các giới là nền tảng của sự không hối hận. Sự không hối hận là nền tảng của sự hân hoan. Sự hân hoan là nền tảng của hỷ. Hỷ là nền tảng của tịnh. Tịnh là nền tảng của lạc. Lạc là nền tảng của định. Định là nền tảng của sự biết và thấy đúng theo thực thể. Sự biết và thấy đúng theo thực thể là nền tảng của nhàm chán. Nhàm chán là nền tảng của việc xa lìa tham ái. Xa lìa tham ái là nền tảng của việc giải thoát. Giải thoát là nền tảng của sự biết và sự thấy về giải thoát. Như vậy, bất cứ điều gì là sự nâng đỡ nào, bất cứ điều gì là duyên cớ, mọi điều ấy đều là nền tảng. Vì thế, đại đức Mahākaccāna đã nói rằng: “Đấng Chiến Thắng chỉ bảo Giáo Pháp, ...”

Cách Truyền Đạt Bằng Nền Tảng được kết thúc.