Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
NE 18

Bản dịch

NE 18Phân Tích Cách Truyền Đạt Bằng Sự Thiết Yếu

Parikkhārahāravibhaṅga

Ở đấy, cách truyền đạt bằng sự thiết yếu là cách nào? “Các pháp nào sản sinh ra pháp nào, ...” Pháp nào sản sinh ra pháp khác, pháp ấy là sự thiết yếu của pháp kia. Sự thiết yếu có tướng trạng gì? Sự thiết yếu có tướng trạng của người sinh sản. Hai pháp sản sinh ra (pháp khác) là: nhân và duyên. Ở đấy, nhân có tướng trạng gì, duyên có tướng trạng gì? Nhân có tướng trạng không phổ biến, duyên có tướng trạng phổ biến. Là giống như cái gì? Giống như ở việc thành tựu của mầm cây, hạt giống là không phổ biến, đất và nước là phổ biến.― ―Bởi vì đối với mầm cây thì đất và nước là duyên, còn tính chất tự thân (của nó) là nhân. Hoặc hơn nữa, giống như sữa tươi được đặt vào hũ thì trở thành sữa đông, và không có sự đồng thời cùng một lúc của sữa tươi và sữa đông, tương tự y như vậy không có sự đồng thời cùng một lúc của nhân và duyên.

Chính sự luân hồi này được sanh ra có nhân có duyên. Bởi vì, điều đã được nói là: “Do duyên vô minh, các hành (sanh khởi); do duyên các hành, thức (sanh khởi),” Toàn bộ sự tùy thuận sanh khởi là tương tự. Như thế, vô minh là nhân của vô minh, tác ý không đúng đường lối là duyên. Vô minh trước là nhân của vô minh sau. Ở đấy, vô minh trước là vô minh tiềm ẩn, vô minh sau là vô minh xâm nhập. Vô minh tiềm ẩn trước có trạng thái là nhân của vô minh xâm nhập sau theo tính chất nhân không bị gián đoạn, tựa như hạt giống và mầm cây trong việc mọc lên. Hơn nữa, cái nào ở nơi nào mà sanh ra quả, thì cái này có trạng thái là nhân của cái kia theo tính chất nhân có sự tuần tự. Bởi vì nhân có hai loại: nhân không bị gián đoạn và nhân có sự tuần tự. Tương tự như vậy, đối với vô minh nhân cũng có hai loại: nhân không bị gián đoạn và nhân có sự tuần tự.

Hoặc hơn nữa, giống như cái chén, sợi bấc, và dầu thắp có trạng thái là duyên của cây đèn, không phải là nhân theo tính chất tự thân, bởi vì không thể nào thắp sáng cái chén, sợi bấc, và dầu thắp ―có trạng thái là duyên của cây đèn― mà không có ngọn lửa. Tương tự cây đèn có tính chất tự thân là nhân. Như thế, tính chất tự thân là nhân, tính chất từ cái khác là duyên; thuộc về nội tại là nhân, ngoại lai là duyên; liên quan đến sinh sản là nhân, liên quan đến trợ giúp là duyên; không phổ biến là nhân, phổ biến là duyên.

Ý nghĩa của sự không gián đoạn là ý nghĩa của sự liên tục, ý nghĩa của sự sanh ra là ý nghĩa về (sự tạo tác) kết quả, ý nghĩa của sự tiếp nối là ý nghĩa của sự hiện hữu lại nữa, ý nghĩa của sự vướng bận là ý nghĩa của sự xâm nhập, ý nghĩa của sự không thủ tiêu là ý nghĩa của sự tiềm ẩn, ý nghĩa của sự không hoàn toàn thấu triệt là ý nghĩa của vô minh, trạng thái không biết rõ là ý nghĩa về hạt giống của thức. Nơi nào có sự không gián đoạn, nơi ấy có sự liên tục; nơi nào có sự liên tục, nơi ấy có sự sanh ra; nơi nào có sự sanh ra, nơi ấy có (sự tạo tác) kết quả; nơi nào có (sự tạo tác) kết quả, nơi ấy có sự tiếp nối; nơi nào có sự tiếp nối, nơi ấy có sự hiện hữu lại nữa; nơi nào có sự hiện hữu lại nữa, nơi ấy có sự vướng bận; nơi nào có sự vướng bận, nơi ấy có sự xâm nhập;― ―nơi nào có sự xâm nhập, nơi ấy có sự không thủ tiêu; nơi nào có sự không thủ tiêu, nơi ấy có sự tiềm ẩn; nơi nào có sự tiềm ẩn, nơi ấy có sự không hoàn toàn thấu triệt; nơi nào có sự không hoàn toàn thấu triệt, nơi ấy có vô minh; nơi nào có vô minh, nơi ấy thức có lậu hoặc không được biết rõ; nơi nào thức có lậu hoặc không được biết rõ, nơi ấy có ý nghĩa về hạt giống.

Giới uẩn là duyên của định uẩn, định uẩn là duyên của tuệ uẩn, tuệ uẩn là duyên của giải thoát uẩn, giải thoát uẩn là duyên của tri kiến về giải thoát uẩn. Trạng thái biết về bến nước là duyên của trạng thái biết về việc được uống, trạng thái biết về việc được uống là duyên của trạng thái biết về điều đã đạt được, trạng thái biết về điều đã đạt được là duyên của trạng thái biết về bản thân.

Hoặc là, giống như tùy thuộc vào mắt và các cảnh sắc, nhãn thức sanh lên; ở đấy, mắt là duyên với tính chất của trưởng duyên, các sắc là duyên với tính chất của cảnh duyên, ánh sáng là duyên với tính chất của đồng y chỉ duyên, tác ý có bản chất là nhân. Thức có các hành là duyên, có bản chất là nhân. Danh sắc có thức là duyên, có bản chất là nhân. Sáu xứ có danh sắc là duyên, có bản chất là nhân. Xúc có sáu xứ là duyên, có bản chất là nhân. Thọ có xúc là duyên, có bản chất là nhân. Ái có thọ là duyên, có bản chất là nhân. Thủ có ái là duyên, có bản chất là nhân. Hữu có thủ là duyên, có bản chất là nhân. Sanh có hữu là duyên, có bản chất là nhân. Lão tử có sanh là duyên, có bản chất là nhân. Sầu muộn có lão tử là duyên, có bản chất là nhân. Than vãn có sầu muộn là duyên, có bản chất là nhân. Khổ đau có than vãn là duyên, có bản chất là nhân. Ưu phiền có khổ đau là duyên, có bản chất là nhân. Thất vọng có ưu phiền là duyên, có bản chất là nhân. Như vậy, bất cứ thứ nào là sự nâng đỡ, mọi thứ ấy là sự thiết yếu. Vì thế, đại đức Mahākaccāna đã nói rằng: Các pháp nào sản sinh ra pháp nào, ...”

Cách Truyền Đạt Bằng Sự Thiết Yếu được kết thúc.