Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
NE 17

Bản dịch

NE 17Phân Tích Cách Truyền Đạt Bằng Sự Xác Định

Adhiṭṭhānahāravibhaṅga

Ở đấy, cách truyền đạt bằng sự xác định là cách nào? (Kệ ngôn là:) “Các pháp nào đã được diễn giải theo tính trạng đồng nhất và luôn cả tính trạng khác biệt nữa, ...” Ở đấy, các pháp nào đã được diễn giải thì nên ghi nhận chúng như thế ấy.

‘Khổ’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là Khổ? Sanh là khổ, già là khổ, bệnh là khổ, chết là khổ, sự gắn bó với những gì không ưa thích là khổ, sự chia lìa với những gì ưa thích là khổ, không đạt được điều ước muốn là khổ, một cách tóm tắt năm thủ uẩn là khổ: các sắc là khổ, thọ là khổ, tưởng là khổ, các hành là khổ, thức là khổ; đây là tính trạng khác biệt.

‘Nhân sanh Khổ’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là nhân sanh Khổ? Cái ấy chính là tham ái đưa đến tái sanh, đồng hành với vui mừng và luyến ái, có sự thích thú ở nơi này nơi khác tức là: Dục ái, hữu ái, phi hữu ái; đây là tính trạng khác biệt.

‘Sự diệt tận Khổ’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là sự diệt tận Khổ’? Cái ấy là sự lìa khỏi và sự diệt tận luyến ái không còn dư sót, sự xả bỏ, sự buông bỏ, sự giải thoát, không là chỗ tàng trữ của chính tham ái ấy; đây là tính trạng khác biệt.

‘Lối thực hành đưa đến sự diệt tận Khổ’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là lối thực hành đưa đến sự diệt tận Khổ? Đây chính là Thánh Đạo tám chi phần, tức là: chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định; đây là tính trạng khác biệt.

‘Đạo lộ’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là đạo lộ? Đạo lộ đưa đến địa ngục, đạo lộ đưa đến loài thú, đạo lộ đưa đến thân phận ngạ quỷ, đạo lộ đưa đến loài A-tu-la, đạo lộ đưa đến cõi Trời, đạo lộ đưa đến loài người, đạo lộ đưa đến Niết Bàn; đây là tính trạng khác biệt.

‘Sự diệt tận’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là sự diệt tận? Sự diệt tận có chủ ý, sự diệt tận không có chủ ý, sự diệt tận ưa chuộng, sự diệt tận bất bình, sự diệt tận ngã mạn, sự diệt tận gièm pha, sự diệt tận ác ý, sự diệt tận ganh tỵ, sự diệt tận bỏn xẻn, sự diệt tận tất cả ô nhiễm; đây là tính trạng khác biệt.

‘Sắc’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là sắc? Ở đấy, bốn yếu tố chính (đất, nước, lửa, gió) là sắc và sự mô tả về (các) sắc liên quan đến bốn yếu tố chính. Ở đấy, những cái nào là bốn yếu tố chính? Nguyên tố đất, nguyên tố nước, nguyên tố lửa, nguyên tố gió.

Nắm vững các nguyên tố theo hai cách thức: theo cách tóm lược và theo cách chi tiết. Thế nào là nắm vững các nguyên tố theo chi tiết? Nắm vững nguyên tố đất theo chi tiết với hai mươi biểu hiện. Nắm vững nguyên tố nước theo chi tiết với mười hai biểu hiện. Nắm vững nguyên tố lửa theo chi tiết với bốn biểu hiện. Nắm vững nguyên tố gió theo chi tiết với sáu biểu hiện.

Nắm vững nguyên tố đất theo chi tiết với hai mươi biểu hiện nào? Ở thân này có tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy xương, thận, tim, gan, cơ hoành, lá lách, phổi, ruột, màng ruột, thực phẩm chưa tiêu, phân, não bộ ở đầu. Nắm vững nguyên tố đất theo chi tiết với hai mươi biểu hiện này.

Nắm vững nguyên tố nước theo chi tiết với mười hai biểu hiện nào? Ở thân này có mật, đàm, mủ, máu, mồ hôi, mỡ, nước mắt, nước mỡ (huyết tương), nước miếng, nước mũi, nước ở khớp xương, nước tiểu. Nắm vững nguyên tố nước theo chi tiết với mười hai biểu hiện này.

Nắm vững nguyên tố lửa theo chi tiết với bốn biểu hiện nào? “Bị nung nóng do nó, bị già nua do nó, bị thiêu đốt do nó, và do nó mà vật được ăn vào, được uống vào, được nhai, được nếm đi đến sự tiêu hóa đúng đắn,” như thế là nắm vững nguyên tố lửa theo chi tiết với bốn biểu hiện này.

Nắm vững nguyên tố gió theo chi tiết với sáu biểu hiện nào? “Gió đi lên, gió đi xuống, gió trú ở bụng, gió trú ở bao tử, gió lưu chuyển khắp thân thể, hơi thở vào và hơi thở ra,” như thế là nắm vững nguyên tố gió theo chi tiết với sáu biểu hiện này.

Như vậy, trong khi phân định, trong khi cân nhắc, trong khi thâm nhập, trong khi suy xét toàn diện, trong khi quán xét các nguyên tố theo chi tiết với bốn mươi hai biểu hiện này về tính chất của bản thể thì không nhìn thấy bất cứ điều gì đáng được nắm giữ, dầu là toàn thân hay là một phần của thân thể. Giống như trong khi khảo sát bãi rác thì không nhìn thấy bất cứ điều gì đáng được nắm giữ, giống như trong khi khảo sát nhà vệ sinh thì không nhìn thấy bất cứ điều gì đáng được nắm giữ, giống như trong khi khảo sát bãi tha ma thì không nhìn thấy bất cứ điều gì đáng được nắm giữ, tương tự như vậy, trong khi phân định, trong khi cân nhắc, trong khi thâm nhập, trong khi suy xét toàn diện, trong khi quán xét các nguyên tố theo chi tiết với bốn mươi hai biểu hiện này về tính chất của bản thể thì không nhìn thấy bất cứ điều gì đáng được nắm giữ, dầu là toàn thân hay là một phần của thân thể. Vì thế, đức Thế Tôn đã nói rằng:

“Hơn nữa, nguyên tố đất nào thuộc nội phần và nguyên tố đất nào thuộc ngoại phần, cả hai cái ấy chính là nguyên tố đất. Nên nhìn thấy cái ấy đúng theo thực thể với sự nhận biết đúng đắn như vầy: ‘Cái này không phải là của ta, cái này không phải là ta, cái này không phải là tự ngã của ta.’ Sau khi nhìn thấy vật ấy đúng theo thực thể với sự nhận biết đúng đắn như vậy thì nhàm chán nguyên tố đất, tâm lìa khỏi luyến ái đối với nguyên tố đất. Hơn nữa, nguyên tố nước nào thuộc nội phần và nguyên tố nước nào thuộc ngoại phần, ―nt― Hơn nữa, nguyên tố lửa nào thuộc nội phần và nguyên tố lửa nào thuộc ngoại phần, ―nt― Hơn nữa, nguyên tố gió nào thuộc nội phần và nguyên tố gió nào thuộc ngoại phần, cả hai cái ấy chính là nguyên tố gió. Nên nhìn thấy cái ấy đúng theo thực thể với sự nhận biết đúng đắn như vầy: ‘Cái này không phải là của ta, cái này không phải là ta, cái này không phải là tự ngã của ta.’ Sau khi nhìn thấy vật ấy đúng theo thực thể với sự nhận biết đúng đắn như vậy thì nhàm chán nguyên tố gió, tâm lìa khỏi luyến ái đối với nguyên tố gió;” đây là tính trạng khác biệt.

‘Vô minh’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là vô minh? Sự không biết về Khổ, sự không biết về nhân sanh Khổ, sự không biết về sự diệt tận Khổ, sự không biết về lối thực hành đưa đến sự diệt tận Khổ, sự không biết về điểm khởi đầu, sự không biết về điểm kết thúc, sự không biết về điểm khởi đầu và điểm kết thúc, sự không biết về các pháp đã được tùy thuận sanh khởi này; sự không biết nào với hình thức như vậy là sự không nhìn thấy, không chứng ngộ, không thấu hiểu, không giác ngộ, không thấu triệt, không quan sát,― ―không suy xét, không phân biệt, không xem xét, không quán xét lại, sự đần độn, trạng thái ngu si, sự không nhận biết rõ, sự si mê, sự mê ám, sự mê muội, vô minh, sự lôi cuốn vào vô minh, sự gắn bó với vô minh, sự tiềm ẩn của vô minh, sự xâm nhập của vô minh, sự ngăn trở của vô minh, si mê là gốc rễ của bất thiện; đây là tính trạng khác biệt.

‘Minh’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là minh? Sự biết về Khổ, sự biết về nhân sanh Khổ, sự biết về sự diệt tận Khổ, sự biết về lối thực hành đưa đến sự diệt tận Khổ, sự biết về điểm khởi đầu, sự biết về điểm kết thúc, sự biết về điểm khởi đầu và điểm kết thúc, sự biết về các pháp đã được tùy thuận sanh khởi này; tuệ nào với hình thức như vậy là sự nhận biết, sự chọn lựa, sự nghiên cứu, sự chọn lựa pháp, sự quan sát, sự suy xét, sự phân biệt, sự thông thái, sự thông thạo, sự khôn khéo, sự thông suốt, sự cân nhắc, sự khảo sát, sự hiểu biết rộng rãi, sự thông minh, pháp dẫn đầu, sự thấy rõ, sự nhận biết rõ, vật xuyên thủng, tuệ, tuệ quyền, tuệ lực, vũ khí tuệ, lâu đài tuệ, ánh sáng tuệ, hào quang tuệ, cây đèn tuệ, báu vật tuệ, sự không si mê, sự chọn lựa pháp, chánh kiến, trạch pháp giác chi, là yếu tố của Đạo, được gộp vào Đạo; đây là tính trạng khác biệt.

‘Sự thể nhập’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là sự thể nhập? Sự thể nhập tưởng, sự thể nhập vô tưởng, sự thể nhập phi tưởng phi phi tưởng, sự thể nhập tưởng không hiện hữu, sự thể nhập tưởng về diệt tận; đây là tính trạng khác biệt.

‘Có thiền chứng’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, vị nào là có thiền chứng? Có bậc hữu học có thiền chứng, có bậc vô học có thiền chứng, có vị không phải hữu học không phải vô học có thiền chứng, vị thuần chủng có thiền chứng, vị ‘bất kham (như ngựa)’ có thiền chứng, vị vượt trội về tà kiến có thiền chứng, vị vượt trội về tham ái có thiền chứng, vị vượt trội về tuệ có thiền chứng;’ đây là tính trạng khác biệt.

‘Định’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là định? Định ở tâm bất thiện, định ở tâm thiện và tâm vô ký, định ở các tâm thù oán, định ở tâm từ, định có tức giận, định không có tức giận, định có hỷ, định không có hỷ, định liên hệ vật chất, định không liên hệ vật chất, định khó khăn và chậm chạp, định dễ dàng và nhanh chóng, định một bên (thuần minh sát), định hai bên (đưa đến chỉ tịnh), định có sự tu tập đã được phát triển ở cả hai (chỉ tịnh và minh sát), định có tầm có tứ, định không tầm có tứ, định không tầm không tứ, định liên quan đến thoái hóa, định liên quan đến bền vững, định liên quan đến thù thắng, định liên quan đến thấu triệt, định hợp thế, định siêu thế, tà định, chánh định; đây là tính trạng khác biệt.

‘Lối thực hành’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là lối thực hành? Lối thực hành lợi dưỡng, lối thực hành khổ hạnh, lối thực hành trung đạo, lối thực hành thiếu kham nhẫn, lối thực hành có kham nhẫn, lối thực hành làm yên lặng, lối thực hành huấn luyện, lối thực hành khó khăn có thắng trí chậm chạp, lối thực hành khó khăn có thắng trí mau chóng, lối thực hành thoải mái có thắng trí chậm chạp, lối thực hành thoải mái có thắng trí mau chóng; đây là tính trạng khác biệt.

‘Thân’ là có tính trạng đồng nhất. Ở đấy, cái nào là thân? Danh thân và sắc thân. Ở đấy, cái nào là sắc thân? ‘Tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy xương, thận, tim, gan, cơ hoành, lá lách, phổi, ruột, màng ruột, thực phẩm chưa tiêu, phân, mật, đàm, mủ, máu, mồ hôi, mỡ, nước mắt, nước mỡ (huyết tương), nước miếng, nước mũi, nước ở khớp xương, nước tiểu, não bộ ở đầu;’ cái này là sắc thân. Gọi là danh thân gồm có ‘thọ, tưởng, tư, tâm, xúc, tác ý;’ cái này là danh thân; đây là tính trạng khác biệt.

Như vậy, pháp nào có tính chất tương đồng với pháp nào khác, pháp ấy là có sự đồng nhất theo tính trạng đồng nhất đối với pháp kia. Hoặc hơn nữa, có sự khác tướng trạng bởi mỗi một điều nào thì đi đến tính trạng khác biệt theo mỗi một điều ấy. Như vậy, với người hỏi về thể loại sutta (kinh), hoặc thể loại veyyākaraṇa, hoặc thể loại gāthā (kệ ngôn), thì nên được kiểm tra kỹ rằng: “Hỏi về tính trạng đồng nhất hay về tính trạng khác biệt?” Nếu được hỏi về tính trạng đồng nhất, thì nên trả lời theo tính trạng đồng nhất. Nếu được hỏi về tính trạng khác biệt, thì nên trả lời theo tính trạng khác biệt. Nếu được hỏi về việc xác định chúng sanh, thì nên trả lời theo việc xác định chúng sanh. Nếu được hỏi về việc xác định pháp, thì nên trả lời theo việc xác định pháp. Hoặc hơn nữa, được hỏi như thế nào thì nên trả lời như thế ấy. Vì thế, đại đức Mahākaccāna đã nói rằng: “Các pháp (nào đã được diễn giải) theo tính trạng đồng nhất, ...”

Cách Truyền Đạt Bằng Sự Xác Định được kết thúc.