Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
NE 15

Bản dịch

NE 15Phân Tích Cách Truyền Đạt Bằng Sự Liệt Kê

Otaraṇahāravibhaṅga

Ở đấy, cách truyền đạt bằng sự liệt kê là cách nào? “Và cái nào là sự tùy thuận sanh khởi, ...”

1. “Bên trên, bên dưới, khắp mọi nơi, vị đã được giải thoát không có sự suy xét rằng: ‘Tôi là cái này.’ Vị được giải thoát như vậy đã vượt lên dòng lũ trước đây chưa vượt qua, đưa đến không còn hiện hữu lại nữa.”

‘Bên trên’ là sắc giới và vô sắc giới. ‘Bên dưới’ là dục giới. ‘Khắp mọi nơi, vị đã được giải thoát’ là ở tam giới, đây là sự giải thoát của bậc vô học. Chính các điều ấy là năm quyền thuộc về vô học; đây là sự liệt kê theo các quyền. Chính năm quyền thuộc về vô học ấy là minh. Do sự sanh khởi của minh, có sự diệt tận của vô minh; do sự diệt tận của vô minh, có sự diệt tận của các hành; do sự diệt tận của các hành, có sự diệt tận của thức; do sự diệt tận của thức, có sự diệt tận của danh sắc; do sự diệt tận của danh sắc, có sự diệt tận của sáu xứ; do sự diệt tận của sáu xứ, có sự diệt tận của xúc; do sự diệt tận của xúc, có sự diệt tận của thọ; do sự diệt tận của thọ, có sự diệt tận của ái; do sự diệt tận của ái, có sự diệt tận của thủ; do sự diệt tận của thủ, có sự diệt tận của hữu; do sự diệt tận của hữu, có sự diệt tận của sanh; do sự diệt tận của sanh, lão-tử và sầu-bi-khổ-ưu-não được diệt tận. Như vậy là sự diệt tận của toàn bộ khổ uẩn này; đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Chính các quyền thuộc về vô học ấy được gom lại theo ba uẩn: theo giới uẩn, theo định uẩn, theo tuệ uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Chính các quyền thuộc về vô học ấy được gộp vào các hành; các hành nào là không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ.

Vị không có suy tưởng rằng: ‘Tôi là cái này,’ đây là sự bứng gốc thân kiến; việc ấy là sự giải thoát của bậc hữu học. Chính các điều ấy là năm quyền thuộc về hữu học; đây là sự liệt kê theo các quyền. Chính năm quyền thuộc về hữu học ấy là minh. Do sự sanh khởi của minh, có sự diệt tận của vô minh; do sự diệt tận của vô minh, có sự diệt tận của các hành; (toàn bộ sự tùy thuận sanh khởi là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Chính minh ấy là tuệ uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Chính minh ấy được gộp vào các hành; các hành nào là không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ. Vị được giải thoát với sự giải thoát thuộc về hữu học và với sự giải thoát thuộc về vô học đã vượt lên dòng lũ trước đây chưa vượt qua, đưa đến không còn hiện hữu lại nữa. Vì thế, đức Thế Tôn đã nói rằng: “Bên trên, bên dưới, ...”

“Đối với người nương tựa thì có dao động, đối với người không nương tựa thì không có dao động, khi không có dao dộng thì có an tịnh, khi có an tịnh thì không có thiên lệch, khi không có thiên lệch thì không có đến và đi, khi không có đến và đi thì không có tử và sanh, khi không có tử và sanh thì không là ở đây, không là ở kia, không ở khoảng giữa của cả hai. Chính điều này là sự chấm dứt của khổ.” ‘Đối với người nương tựa thì có dao động’: Gọi là nương tựa thì có hai loại: nương tựa tham ái và nương tựa tà kiến. Ở đấy, sự cố ý của người bị luyến ái là sự nương tựa tham ái, sự cố ý của người bị mê muội là sự nương tựa tà kiến. Hơn nữa, sự cố ý là hành, hành duyên cho thức, thức duyên cho danh sắc, (toàn bộ sự tùy thuận sanh khởi là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Ở đấy, thọ của người bị luyến ái là thọ lạc, thọ của người bị mê muội là thọ không khổ không lạc. Các thọ này là thọ uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Ở đấy, thọ lạc là hai quyền: lạc quyền và hỷ quyền, thọ không khổ không lạc là xả quyền; đây là sự liệt kê theo các quyền. Chính các quyền ấy được gộp vào các hành; các hành nào là có lậu hoặc, có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ có lậu hoặc, có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ. ‘Đối với người không nương tựa thì không có dao động’ là không nương tựa tham ái nhờ vào năng lực của chỉ tịnh, hoặc là không nương tựa tà kiến nhờ vào năng lực của minh sát. Minh sát là minh. Do sự sanh khởi của minh, có sự diệt tận của vô minh; do sự diệt tận của vô minh, có sự diệt tận của các hành; do sự diệt tận của các hành, có sự diệt tận của thức; (toàn bộ sự tùy thuận sanh khởi là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Chính minh sát ấy là tuệ uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Chính minh sát ấy là hai quyền: tấn quyền và tuệ quyền; đây là sự liệt kê theo các quyền. Chính minh sát ấy được gộp vào các hành; các hành nào là không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ. ‘Khi có an tịnh’ là có hai loại an tịnh: thuộc thân và thuộc tâm. Lạc thuộc thân là an tịnh thuộc thân, lạc thuộc tâm là an tịnh thuộc tâm. Có thân an tịnh, hành giả cảm thọ lạc. Khi có lạc thì tâm được định. Được định tĩnh, vị ấy nhận biết đúng theo thực thể; trong khi nhận biết đúng theo thực thể thì nhàm chán; trong khi nhàm chán thì lìa khỏi luyến ái; do lìa khỏi luyến ái thì được giải thoát; khi được giải thoát, trí khởi lên rằng: ‘Đã được giải thoát;’ vị ấy nhận biết rằng: ‘Sự tái sanh đã cạn kiệt, Phạm hạnh đã sống, việc cần làm đã làm, không còn gì khác (phải làm) đối với bản thể (A-la-hán) này nữa.’ Vị ấy không thiên về các sắc, không về các thinh, không về các hương, không về các vị, không về các xúc, không về các pháp do sự diệt trừ luyến ái, do sự diệt trừ sân hận, do sự diệt trừ si mê. Trong khi mô tả đức Như Lai đang đứng, đang đi, thì có thể mô tả theo sắc nào, (bởi vì) do sự diệt trừ, do sự không còn luyến ái, do sự diệt tận, do sự xả bỏ, do sự buông bỏ đối với sắc ấy, đức Như Lai đã được giải thoát ở sự diệt trừ hoàn toàn đối với các sắc, nên không đạt đến ‘có,’ cũng không đạt đến ‘không có,’ cũng không đạt đến ‘có và không có,’ cũng không đạt đến ‘không có và không không có.’― ―Và Ngài đi đến danh xưng là ‘uyên thâm, vô lường, vô lượng, tịch diệt’ do sự diệt trừ luyến ái, do sự diệt trừ sân hận, do sự diệt trừ si mê.

Trong khi mô tả đức Như Lai đang đứng, đang đi, thì có thể mô tả theo thọ nào, ―nt― theo tưởng nào, ―nt― theo các hành nào, ―nt― theo thức nào, (bởi vì) do sự diệt trừ, do sự không còn luyến ái, do sự diệt tận, do sự xả bỏ, do sự buông bỏ đối với thức ấy, đức Như Lai đã được giải thoát ở sự diệt trừ hoàn toàn đối với các thức, nên không đạt đến ‘có,’ cũng không đạt đến ‘không có,’ cũng không đạt đến ‘có và không có,’ cũng không đạt đến ‘không có và không không có.’ Và Ngài đi đến danh xưng là ‘uyên thâm, vô lường, vô lượng, tịch diệt’ [do sự diệt trừ luyến ái, do sự diệt trừ sân hận, do sự diệt trừ si mê].

‘Đến’ là đi đến nơi này. ‘Đi’ là cảnh giới sau khi chết, việc đến và đi cũng không có. ‘Không là ở đây’ là ở sáu nội xứ. ‘Không là ở kia’ là ở sáu ngoại xứ. ‘Không ở khoảng giữa của cả hai’ là không nhìn thấy bản ngã ở các pháp được sanh lên bởi xúc. ‘Chính điều này là sự chấm dứt của khổ’ là sự tùy thuận sanh khởi. Việc ấy có hai loại: hợp thế và xuất thế. Ở đấy, hợp thế là các hành do duyên vô minh cho đến lão-tử, xuất thế là ‘sự không hối hận sanh ra ở người có giới’ cho đến khi nhận biết: ‘Không còn gì khác (phải làm) đối với bản thể (A-la-hán) này nữa.’ Vì thế, đức Thế Tôn đã nói rằng: “Đối với người nương tựa thì có dao động, đối với người không nương tựa thì không có dao động, ―nt― Chính điều này là sự chấm dứt của khổ.”

2. “Bất cứ những gì là sầu muộn hoặc than vãn, và những khổ đau ở thế gian với nhiều hình thức, những điều này phát khởi có liên quan đến đối tượng đáng yêu; khi đối tượng đáng yêu không có thì những điều này không có.

3. Chính vì thế, đối với những người nào không có đối tượng đáng yêu ở bất cứ nơi đâu trên thế gian, những người ấy có sự an lạc, không còn sầu muộn. Vì thế, kẻ ước mong không sầu muộn, không còn ô nhiễm, không nên tạo ra đối tượng đáng yêu ở bất cứ nơi đâu trên thế gian.”

‘Bất cứ những gì là sầu muộn hoặc than vãn, và những khổ đau ở thế gian với nhiều hình thức, những điều này phát khởi có liên quan đến đối tượng đáng yêu’: cái này là thọ khổ; ‘khi đối tượng đáng yêu không có thì những điều này không có’: cái này là thọ lạc, cái này là thọ uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Hơn nữa, thọ duyên cho ái, ái duyên cho thủ, thủ duyên cho hữu, hữu duyên cho sanh, sanh duyên cho lão tử; (toàn bộ là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Ở đấy, thọ lạc là hai quyền: lạc quyền và hỷ quyền; thọ khổ là hai quyền: khổ quyền và ưu quyền; đây là sự liệt kê theo các quyền. Chính các quyền ấy được gộp vào các hành; các hành nào là có lậu hoặc, có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ có lậu hoặc, có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ.

4. “Chính vì thế, đối với những người nào không có đối tượng đáng yêu ở bất cứ nơi đâu trên thế gian, những người ấy có sự an lạc, không còn sầu muộn. Vì thế, kẻ ước mong không sầu muộn, không còn ô nhiễm, không nên tạo ra đối tượng đáng yêu ở bất cứ nơi đâu trên thế gian.”

Đây là sự dứt bỏ tham ái. Do sự diệt tận của ái, có sự diệt tận của thủ; do sự diệt tận của thủ, có sự diệt tận của hữu; (toàn bộ là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Chính sự dứt bỏ tham ái ấy là chỉ tịnh. Chỉ tịnh ấy là hai quyền: niệm quyền và định quyền; đây là sự liệt kê theo các quyền. Chính chỉ tịnh ấy là định uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Chính chỉ tịnh ấy được gộp vào các hành; các hành nào là không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ. Vì thế, đức Thế Tôn đã nói rằng: “Bất cứ những gì là sầu muộn ...”

5. “Đối với người ham muốn về dục, nếu điều ấy thành tựu đến người ấy, đương nhiên (người ấy) có ý vui mừng sau khi đã đạt được điều con người ước muốn.

6. Nếu đối với người ấy, –(tức là) đối với người đang ham muốn, đối với người có sự mong muốn đã sanh khởi,– các dục ấy bị suy giảm, thì (người ấy) bị khổ sở như là bị đâm xuyên bởi mũi tên.

7. Người nào xa lánh các dục tựa như các bàn chân (xa lánh) đầu của con rắn, người ấy, có niệm, băng qua sự vướng mắc này ở thế gian.”

Ở đấy, trạng thái vui ở ý là sự ưa chuộng. Điều mà Ngài đã nói: ‘(Người ấy) bị khổ sở như là bị đâm xuyên bởi mũi tên’ là sự bất bình. Hơn nữa, sự ưa chuộng và bất bình là thuộc nhóm tham ái. Và hơn nữa, mười xứ có sắc là nền tảng của tham ái; đây là sự liệt kê theo các xứ. Chính mười xứ có sắc ấy, tập hợp của sắc, được kết nối với danh; cả hai cái ấy là danh sắc. Danh sắc duyên cho sáu xứ, sáu xứ duyên cho xúc, xúc duyên cho thọ, thọ duyên cho ái, (toàn bộ là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Chính danh sắc ấy là năm uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Chính danh sắc ấy là mười tám giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Ở đấy, tập hợp của sắc là năm quyền có sắc, tập hợp của danh là năm quyền không có sắc, các cái này là mười quyền; đây là sự liệt kê theo các quyền.

Ở đấy, điều Ngài đã nói rằng:

8. “Người nào xa lánh các dục tựa như các bàn chân (xa lánh) đầu của con rắn, người ấy, có niệm, băng qua sự vướng mắc này ở thế gian.”

Cái này là Niết Bàn giới còn dư sót; đây là sự liệt kê theo các giới. Chính Niết Bàn giới còn dư sót ấy là minh. Do sự sanh khởi của minh, có sự diệt tận của vô minh; do sự diệt tận của vô minh, có sự diệt tận của các hành; (toàn bộ là tương tự như vậy); đây là sự liệt kê theo các sự tùy thuận sanh khởi. Chính minh ấy là tuệ uẩn; đây là sự liệt kê theo các uẩn. Chính minh ấy là hai quyền: tấn quyền và tuệ quyền; đây là sự liệt kê theo các quyền.

Chính minh ấy được gộp vào các hành; các hành nào là không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu, các hành ấy được gom lại ở pháp giới; đây là sự liệt kê theo các giới. Pháp giới ấy được gộp vào pháp xứ, là xứ không có lậu hoặc và không có chi phần của hữu; đây là sự liệt kê theo các xứ. Vì thế, đức Thế Tôn đã nói rằng: “Đối với người ham muốn về dục, ...”

Cho đến chừng này thì các sự tùy thuận (sanh khởi), quyền, uẩn, giới, xứ là các sự liệt kê theo sự gom chung lại. Các sự tùy thuận (sanh khởi), quyền, uẩn, giới, xứ nên được liệt kê như vậy. Vì thế, đại đức Mahākaccāyana đã nói rằng: “Và cái nào là sự tùy thuận sanh khởi, ...”

Cách Truyền Đạt Bằng Sự Liệt Kê được kết thúc.