Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
NE 11

Bản dịch

NE 11Phân Tích Cách Truyền Đạt Bằng Sự Phân Tích

Vibhattihāravibhaṅga

Ở đấy, cách truyền đạt bằng sự phân tích là cách nào? “Giáo pháp và nền tảng, rồi phạm vi ...” Hai loại Kinh: liên quan đến huân tập và liên quan đến thấu triệt. Hai lối thực hành: liên quan đến phước thiện và liên quan đến quả báo. Hai loại giới: giới thu thúc và giới dứt bỏ. Ở đấy, đức Thế Tôn chỉ bảo về kinh liên quan đến huân tập đưa đến lối thực hành liên quan đến phước thiện. Ngài đứng vững ở giới thu thúc; với Phạm hạnh ấy, Ngài là bậc có Phạm hạnh. Ở đấy, đức Thế Tôn chỉ bảo về kinh liên quan đến thấu triệt đưa đến lối thực hành liên quan đến quả báo. Ngài đứng vững ở giới dứt bỏ; với Phạm hạnh ấy, Ngài là bậc có Phạm hạnh.

Ở đấy, kinh liên quan đến huân tập là kinh nào? Kinh liên quan đến huân tập là: “Giảng về bố thí, giảng về giới, giảng về cõi Trời, sự bất lợi của các dục, sự lợi ích trong việc xuất ly.” Ở đấy, kinh liên quan đến thấu triệt là kinh nào? Kinh liên quan đến thấu triệt là: việc bày tỏ về bốn Chân Lý. Ở kinh liên quan đến huân tập thì không có sự nhận biết, không có Đạo, không có Quả. Ở kinh liên quan đến thấu triệt thì có sự nhận biết, có Đạo, có Quả. Đây là bốn loại Kinh. Nhằm chỉ bảo bốn loại Kinh này, chúng nên được suy xét theo cách truyền đạt bằng sự tìm hiểu và nên được kết nối theo cách truyền đạt bằng sự kết nối một cách toàn diện về Quả, về giới, về Phạm hạnh cho đến phạm vi của trí.

Ở đấy, các pháp nào là phổ biến? Có hai pháp là phổ biến: phổ biến về tên gọi và phổ biến về sự việc; hoặc là bất cứ cái gì khác cũng có tính chất như vậy. Đối với các chúng sanh được xác định sai trái và các chúng sanh chưa được xác định, các ô nhiễm cần được dứt bỏ do thấy là phổ biến. Đối với phàm nhân và vị Nhập Lưu, sự luyến ái về dục và sân hận là phổ biến. Đối với phàm nhân và vị Bất Lai, các sự ràng buộc thuộc phần trên là phổ biến. Bất cứ sự thể nhập hiệp thế nào mà vị Thánh Thinh Văn đạt đến, tất cả các việc ấy là phổ biến với các vị chưa lìa luyến ái; bởi vì các pháp phổ biến không vượt qua khỏi mỗi một lãnh vực như vậy của chính bản thân và của người khác. Thậm chí vị nào có được các pháp này, vị ấy cũng không vận hành vượt lên trên pháp ấy. Các pháp này là phổ biến. Ở đấy, các pháp nào là không phổ biến? Căn cứ vào lời chỉ bảo, ‘các vị Hữu Học và Vô Học, những người có khả năng và không có khả năng’ nên được tìm hiểu. Đối với vị Nhập Lưu Đạo và vị Nhập Lưu, sự luyến ái về dục và sân hận là phổ biến, bản chất (của sự việc) là không phổ biến. Đối với vị Bất Lai Đạo và vị Bất Lai, các sự ràng buộc thuộc phần trên là phổ biến, bản chất (của sự việc) là không phổ biến. Đối với tất cả các vị Hữu Học, tên gọi là phổ biến, bản chất (của sự việc) là không phổ biến. Đối với tất cả các vị đang thực hành Đạo, tên gọi là phổ biến, bản chất (của sự việc) là không phổ biến. Đối với tất cả các vị Hữu Học, giới của các vị Hữu Học là phổ biến, bản chất (của sự việc) là không phổ biến. Vị có sự quán xét đặc biệt nên tìm hiểu căn cứ vào các bậc hạ, thượng, và trung như vậy. Phạm vi nhìn thấy là nền tảng bước vào vị thế cố định. Phạm vi tu tập là nền tảng đạt đến các Quả vượt trội. Lối thực hành khó khăn, thắng trí chậm chạp là nền tảng của chỉ tịnh. Lối thực hành thoải mái, thắng trí mau chóng là nền tảng của minh sát. Việc làm phước thiện bố thí là nền tảng phổ biến của (việc lắng nghe) lời nói của người khác. Việc làm phước thiện trì giới là nền tảng phổ biến của tuệ tư. Việc làm phước thiện tham thiền là nền tảng phổ biến của tuệ tu. Việc làm phước thiện bố thí là nền tảng phổ biến của tuệ văn (do lắng nghe) lời nói của người khác và của tuệ tư. Việc làm phước thiện trì giới là nền tảng của tuệ tư và của sự tác ý đúng đường lối. Việc làm phước thiện tham thiền là nền tảng phổ biến của tuệ tu và của chánh kiến. Việc cư ngụ ở địa phương thích hợp là nền tảng phổ biến của việc tách ly và của định. Việc nương nhờ bậc chân nhân là nền tảng phổ biến của niềm tịnh tín đối với Tam Bảo và của chỉ tịnh. Quyết định đúng đắn cho bản thân là nền tảng phổ biến của sự hổ thẹn tội lỗi và của minh sát. Sự buông bỏ điều không tốt lành là nền tảng phổ biến của sự thẩm xét khéo léo và của định quyền. Việc Giáo Pháp được khéo thuyết là nền tảng phổ biến của việc ươm trồng thiện căn và của việc thể nhập Quả vị. Tính chất đã được thực hành tốt đẹp của Hội Chúng là nền tảng phổ biến của sự tốt đẹp của Hội Chúng. Việc đạt được vị thầy là nền tảng phổ biến đem lại niềm tin cho những kẻ chưa có đức tin và của việc tăng thêm niềm tin cho những người đã có đức tin. Giới bổn Pātimokkha không bị ngăn trở là nền tảng phổ biến cho việc trấn áp những kẻ ác xấu và sự lạc trú của những người hiền thiện. Vì thế, đại đức Mahākaccāna đã nói rằng: “Giáo pháp và nền tảng, ...”

Cách truyền đạt bằng sự phân tích được kết thúc.