Bản dịch
MIL 5.3.8 — CÂU HỎI VỀ VIỆC BỊ THƯƠNG BỞI MIỂNG ĐÁ
8. Pādasakalikāhatapañha
Ở BÀN CHÂN
BJT 1“Thưa ngài Nāgasena, ngài nói rằng: ‘Trong khi đức Thế Tôn đang đi, đại địa cầu không có suy tư này nâng cao lên những chỗ bị lõm xuống và hạ thấp xuống những chỗ bị nhô lên.’ Và thêm nữa, ngài còn nói rằng: ‘Bàn chân của đức Thế Tôn đã bị cắt đứt bởi miểng đá.’ Về miểng đá đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn, tại sao miểng đá ấy đã không né tránh bàn chân (của đức Thế Tôn). Thưa ngài Nāgasena, nếu trong khi đức Thế Tôn đang đi, đại địa cầu không có suy tư này nâng cao lên những chỗ bị lõm xuống và hạ thấp xuống những chỗ bị nhô lên, như thế thì lời nói rằng: ‘Bàn chân của đức Thế Tôn đã bị cắt đứt bởi miểng đá’ là sai trái. Nếu bàn chân của đức Thế Tôn đã bị cắt đứt bởi miểng đá, như thế thì lời nói rằng: ‘Trong khi đức Thế Tôn đang đi, đại địa cầu không có suy tư này nâng cao lên những chỗ bị lõm xuống và hạ thấp xuống những chỗ bị nhô lên’ cũng là sai trái. Câu hỏi này cũng có cả hai khía cạnh, được dành cho ngài. Nó nên được giải quyết bởi ngài.”
BJT 2“Tâu đại vương, việc ấy là thật. Trong khi đức Thế Tôn đang đi, đại địa cầu không có suy tư này nâng cao lên những chỗ bị lõm xuống và hạ thấp xuống những chỗ bị nhô lên. Và bàn chân của đức Thế Tôn đã bị cắt đứt bởi miểng đá. Tuy nhiên, miểng đá ấy đã không rơi theo bản thể tự nhiên của nó, mà đã rơi do mưu mô của Devadatta. Tâu đại vương, Devadatta đã buộc oan trái với đức Thế Tôn nhiều trăm ngàn kiếp sống. Do sự oan trái ấy, kẻ ấy đã buông ra tảng đá lớn có kích thước bằng ngôi nhà mái nhọn (nghĩ rằng): ‘Ta sẽ làm cho rơi ở phía trên của đức Thế Tôn.’ Khi ấy, có hai khối đá đã trồi lên từ trái đất và đã hứng chịu tảng đá ấy. Rồi do sự va chạm của chúng, có mảnh đá đã bị vỡ ra khỏi tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.”
“Thưa ngài Nāgasena, hai khối đá đã hứng chịu tảng đá ấy như thế nào thì mảnh đá (bị vỡ ra) cũng nên được hứng chịu y như thế ấy.”
“Tâu đại vương, mặc dầu đã được hứng chịu nhưng ở đây một mảnh nào đó vuột qua, văng đi, rồi mất dạng. Tâu đại vương, giống như nước được giữ lại bởi bàn tay, thì vuột qua các khe hở của ngón tay, trôi đi, rồi mất dạng; (giống như) sữa tươi, sữa đông, bơ lỏng, mật ong, dầu ăn, sốt cá, sốt thịt được giữ lại bởi bàn tay, thì vuột qua các khe hở của ngón tay, trôi đi, rồi mất dạng. Tâu đại vương, tương tợ y như thế do sự va chạm của hai khối đá được tiến đến gần nhằm mục đích hứng chịu, có mảnh đá đã bị vỡ ra khỏi tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.
Tâu đại vương, hoặc là giống như cát trơn, mịn, li ti, tương tợ hạt bụi được giữ lại bởi nắm tay, thì vuột qua các khe hở của ngón tay, trôi đi, rồi mất dạng. Tâu đại vương, tương tợ y như thế do sự va chạm của hai khối đá được tiến đến gần nhằm mục đích hứng chịu, có mảnh đá đã bị vỡ ra khỏi tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.
Tâu đại vương, hoặc là giống như vắt cơm được giữ lại bởi cái miệng, ở đây có thể một phần nào đó từ miệng của người ấy bị trào ra, vuột qua, trôi đi, rồi mất dạng. Tâu đại vương, tương tợ y như thế do sự va chạm của hai khối đá được tiến đến gần nhằm mục đích hứng chịu, có mảnh đá đã bị vỡ ra khỏi tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.”
BJT 3“Thưa ngài Nāgasena, hãy là vậy. Hãy cho là tảng đá được hứng chịu bởi hai khối đá. Thế thì mảnh đá cũng nên thể hiện sự cung kính (đối với đức Phật) giống y như đại địa cầu vậy.”
“Tâu đại vương, có mười hai hạng này không thể hiện sự cung kính. Mười hai hạng nào? Hạng luyến ái do tác động của sự luyến ái không thể hiện sự cung kính, hạng xấu xa do tác động của sân, hạng mê mờ do tác động của si, hạng cao ngạo do tác động của ngã mạn, hạng thiếu tánh tốt do không có ưu điểm, hạng quá bướng bỉnh do thiếu sự răn đe, hạng hạ liệt do bản tánh hạ liệt, hạng làm theo lời sai bảo do thiếu bản lãnh, hạng ác xấu do tánh bỏn xẻn, hạng bị chịu khổ do tánh tự làm cho khổ, hạng tham lam do bị ngự trị bởi tham, hạng bị bận rộn do chuyên chú vào của cải không thể hiện sự cung kính. Tâu đại vương, đây là mười hai hạng không thể hiện sự cung kính. Và hơn nữa, mảnh đá ấy sau khi bị vỡ ra do sự va chạm của tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống không theo hướng quy định đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.
Tâu đại vương, hoặc là giống như hạt bụi trơn, mịn, li ti, bị gom lại bởi sức mạnh của cơn gió thì lăn lóc tung tóe không theo hướng quy định. Tâu đại vương, tương tợ y như thế mảnh đá ấy sau khi bị vỡ ra do sự va chạm của tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống không theo hướng quy định đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn. Tâu đại vương, nếu mảnh đá ấy không bị tách rời khỏi tảng đá, thì sau khi trồi lên hai khối đá ấy cũng có thể tóm lấy mảnh vỡ của tảng đá ấy. Tâu đại vương, hơn nữa sau khi bị vỡ ra do lực va chạm của tảng đá, mảnh đá ấy không trụ ở mặt đất, không trú ở không trung, trong khi lăn lóc rơi xuống không theo hướng quy định đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.
Tâu đại vương, hoặc là giống như chiếc lá úa bị cuốn lên bởi cơn gió lốc thì lăn lóc rơi xuống không theo hướng quy định. Tâu đại vương, tương tợ y như thế mảnh đá ấy sau khi bị vỡ ra do lực va chạm của tảng đá, trong khi lăn lóc rơi xuống không theo hướng quy định đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn. Tâu đại vương, hơn nữa do tiến trình gánh lấy khổ đau của Devadatta vô ơn, bỏn xẻn mà mảnh đá ấy đã rơi ở bàn chân của đức Thế Tôn.”
“Thưa ngài Nāgasena, tốt lắm! Trẫm chấp nhận điều này đúng theo như vậy.”
Câu hỏi về việc bị thương bởi miếng đá
ở bàn chân là thứ tám.
Bản dịch: Bhikkhu Indacanda
Translated by Bhikkhu Indacanda, 2011. Based on the Buddha Jayanthi edition of the Pali canon, as corrected by Bhikkhu Indacanda. Full text, translation, and notes are available at the translator’s website: http://tamtangpaliviet.net/. Used by kind permission of the translator. Prepared for SuttaCentral by Bhikkhu Sujato.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bản dịch AI (OpenTipitaka) · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
8. ‘‘Bhante nāgasena, tumhe bhaṇatha ‘bhagavato gacchantassa ayaṃ acetanā mahāpathavī ninnaṃ unnamati, unnataṃ onamatī’ti, puna ca bhaṇatha ‘bhagavato pādo sakalikāya khato’ti. Yā sā sakalikā bhagavato pāde patitā, kissa pana sā sakalikā bhagavato pādā na nivattā. Yadi, bhante nāgasena, bhagavato gacchantassa ayaṃ acetanā mahāpathavī ninnaṃ unnamati, unnataṃ onamati, tena hi ‘bhagavato pādo sakalikāya khato’ti yaṃ vacanaṃ, taṃ micchā. Yadi bhagavato pādo sakalikāya khato, tena hi ‘bhagavato gacchantassa ayaṃ acetanā mahāpathavī ninnaṃ unnamati unnataṃ onamatī’ti tampi vacanaṃ micchā. Ayampi ubhato koṭiko pañho tavānuppatto, so tayā nibbāhitabbo’’ti.
8. “Venerable Nāgasena, you say, ‘When the Blessed One is walking, this insentient great earth rises where it is low and sinks where it is high.’ Yet you also say, ‘The Blessed One’s foot was wounded by a stone fragment.’ That fragment which struck the Blessed One’s foot—why did it not turn away from the Blessed One’s foot? If, Venerable Nāgasena, when the Blessed One is walking, this insentient great earth rises where it is low and sinks where it is high, then the statement, ‘The Blessed One’s foot was wounded by a stone fragment,’ is false. If the Blessed One’s foot was wounded by a stone fragment, then the statement, ‘When the Blessed One is walking, this insentient great earth rises where it is low and sinks where it is high,’ is also false. This two-horned question has also come to you, and it must be resolved by you.”
8. “Kính bạch Đại đức Nāgasena, các ngài nói rằng: ‘Khi Đức Thế Tôn đi, quả đại địa vô tri này, chỗ nào trũng thì nổi lên, chỗ nào cao thì hạ xuống.’ Và lại nói rằng: ‘Bàn chân của Đức Thế Tôn đã bị một mảnh đá làm bị thương.’ Mảnh đá nào đã rơi xuống chân của Đức Thế Tôn, tại sao mảnh đá ấy lại không tránh khỏi chân của Đức Thế Tôn? Kính bạch Đại đức Nāgasena, nếu khi Đức Thế Tôn đi, quả đại địa vô tri này, chỗ nào trũng thì nổi lên, chỗ nào cao thì hạ xuống, như vậy thì lời nói: ‘Bàn chân của Đức Thế Tôn đã bị một mảnh đá làm bị thương’ là sai. Nếu bàn chân của Đức Thế Tôn đã bị một mảnh đá làm bị thương, như vậy thì lời nói: ‘Khi Đức Thế Tôn đi, quả đại địa vô tri này, chỗ nào trũng thì nổi lên, chỗ nào cao thì hạ xuống’ cũng là sai. Vấn đề lưỡng nan này đã đến với ngài, ngài phải giải quyết nó.”
‘‘Saccaṃ, mahārāja, atthetaṃ bhagavato gacchantassa ayaṃ acetanā mahāpathavī ninnaṃ unnamati unnataṃ onamati, bhagavato ca pādo sakalikāya khato, na ca pana sā sakalikā attano dhammatāya patitā, devadattassa upakkamena patitā. Devadatto, mahārāja, bahūni jātisatasahassāni bhagavati āghātaṃ bandhi, so tena āghātena ‘mahantaṃ kūṭāgārappamāṇaṃ pāsāṇaṃ bhagavato upari pātessāmī’ti muñci. Atha dve selā pathavito uṭṭhahitvā taṃ pāsāṇaṃ sampaṭicchiṃsu, atha nesaṃ sampahārena pāsāṇato papaṭikā bhijjitvā yena vā tena vā patantī bhagavato pāde patitā’’ti.
“It is true, great king, that when the Blessed One walks, this insentient great earth rises where it is low and sinks where it is high, and the Blessed One’s foot was struck by a splinter of rock. However, that splinter did not fall of its own nature; it fell due to Devadatta’s contrivance. Devadatta, great king, had harbored resentment towards the Blessed One for many hundreds of thousands of births. Driven by that resentment, he thought, ‘I will hurl a stone the size of a gabled house upon the Blessed One,’ and he released it. Then, two rocks rose from the earth and intercepted that stone. Due to their impact, a splinter broke off from the stone and, falling here and there, struck the Blessed One’s foot.”
“Tâu Đại vương, sự thật là khi Đức Thế Tôn đi, quả đại địa vô tri này, chỗ nào trũng thì nổi lên, chỗ nào cao thì hạ xuống, và bàn chân của Đức Thế Tôn đã bị một mảnh đá làm bị thương. Tuy nhiên, mảnh đá ấy không phải tự nhiên mà rơi xuống, nó rơi xuống là do sự mưu hại của Devadatta. Tâu Đại vương, Devadatta đã kết oán thù với Đức Thế Tôn trong nhiều trăm ngàn kiếp. Do oán thù ấy, y đã lăn một tảng đá lớn bằng nóc nhà lầu với ý nghĩ: ‘Ta sẽ làm cho nó rơi xuống đầu Đức Thế Tôn.’ Khi ấy, hai tảng đá từ mặt đất trồi lên và đỡ lấy tảng đá kia. Rồi do sự va chạm của chúng, một mảnh đá từ tảng đá lớn vỡ ra, văng đi bất định và rơi trúng chân của Đức Thế Tôn.”
‘‘Yathā ca, bhante nāgasena, dve selā pāsāṇaṃ sampaṭicchiṃsu, tatheva papaṭikāpi sampaṭicchitabbā’’ti? ‘‘Sampaṭicchitampi, mahārāja, idhekaccaṃ paggharati pasavati na ṭhānamupagacchati, yathā, mahārāja, udakaṃ pāṇinā gahitaṃ aṅgulantarikāhi paggharati pasavati na ṭhānamupagacchati, khīraṃ takkaṃ madhuṃ sappi tesaṃ maccharasaṃ maṃsarasaṃ pāṇinā gahitaṃ aṅgulantarikāhi paggharati pasavati na ṭhānamupagacchati, evameva kho, mahārāja, sampaṭicchanatthaṃ upagatānaṃ dvinnaṃ selānaṃ sampahārena pāsāṇato papaṭikā bhijjitvā yena vā tena vā patantī bhagavato pāde patitā.
“But, Venerable Nāgasena, just as the two rocks intercepted the stone, should not the splinter also have been intercepted?” “Even when intercepted, great king, some things still flow and stream and do not remain in place. Just as, great king, water held in the hand flows and streams through the spaces between the fingers and does not remain in place; or milk, buttermilk, honey, ghee, fish broth, or meat broth held in the hand flows and streams through the spaces between the fingers and does not remain in place—in the same way, great king, due to the impact of the two rocks that came to intercept it, a splinter broke off from the stone and, falling here and there, struck the Blessed One’s foot.”
“Kính bạch Đại đức Nāgasena, cũng như hai tảng đá đã đỡ lấy tảng đá lớn, lẽ ra mảnh đá vỡ cũng phải được đỡ lấy chứ?” “Tâu Đại vương, dù được đỡ lấy, nhưng ở đây một vài thứ vẫn rỉ ra, chảy ra, không đến được nơi cần đến. Ví như, tâu Đại vương, nước được lấy bằng tay thì rỉ ra, chảy ra qua kẽ ngón tay, không đến được nơi cần đến; sữa, sữa chua, mật ong, bơ lỏng, dầu, nước canh cá, nước canh thịt được lấy bằng tay thì rỉ ra, chảy ra qua kẽ ngón tay, không đến được nơi cần đến. Cũng vậy, tâu Đại vương, do sự va chạm của hai tảng đá đã đến để đỡ lấy, một mảnh đá từ tảng đá lớn đã vỡ ra, văng đi bất định và rơi trúng chân của Đức Thế Tôn.
‘‘Yathā vā pana, mahārāja, saṇhasukhumaaṇurajasamaṃ puḷinaṃ muṭṭhinā gahitaṃ aṅgulantarikāhi paggharati pasavati na ṭhānamupagacchati, evameva kho, mahārāja, sampaṭicchanatthaṃ upagatānaṃ dvinnaṃ selānaṃ sampahārena pāsāṇato papaṭikā bhijjitvā yena vā tena vā patantī bhagavato pāde patitā.
“Or just as, great king, when fine, subtle sand like atomic dust is taken in the fist, it flows and streams through the spaces between the fingers and does not remain in place—in the same way, great king, due to the impact of the two rocks that came to intercept it, a splinter broke off from the stone and, falling here and there, struck the Blessed One’s foot.”
“Hoặc ví như, tâu Đại vương, cát mịn như hạt bụi nhỏ được nắm trong tay thì rỉ ra, chảy ra qua kẽ ngón tay, không đến được nơi cần đến. Cũng vậy, tâu Đại vương, do sự va chạm của hai tảng đá đã đến để đỡ lấy, một mảnh đá từ tảng đá lớn đã vỡ ra, văng đi bất định và rơi trúng chân của Đức Thế Tôn.
‘‘Yathā vā pana, mahārāja, kabaḷo mukhena gahito idhekaccassa mukhato muccitvā paggharati pasavati na ṭhānamupagacchati, evameva kho, mahārāja, sampaṭicchanatthaṃ upagatānaṃ dvinnaṃ selānaṃ sampahārena pāsāṇato papaṭikā bhijjitvā yena vā tena vā patantī bhagavato pāde patitā’’ti.
“Or just as, great king, when a morsel of food taken into the mouth by someone here slips from the mouth and flows and streams, not remaining in place—in the same way, great king, due to the impact of the two rocks that came to intercept it, a splinter broke off from the stone and, falling here and there, struck the Blessed One’s foot.”
“Hoặc ví như, tâu Đại vương, một miếng cơm được đưa vào miệng, đối với một người nào đó ở đây, nó có thể tuột khỏi miệng, rơi xuống, chảy ra, không đến được nơi cần đến. Cũng vậy, tâu Đại vương, do sự va chạm của hai tảng đá đã đến để đỡ lấy, một mảnh đá từ tảng đá lớn đã vỡ ra, văng đi bất định và rơi trúng chân của Đức Thế Tôn.”
‘‘Hotu, bhante nāgasena, selehi pāsāṇo sampaṭicchito, atha papaṭikāyapi apaciti kātabbā yatheva mahāpathaviyā’’ti? ‘‘Dvādasime, mahārāja, apacitiṃ na karonti. Katame dvādasa? Ratto rāgavasena apacitiṃ na karoti, duṭṭho dosavasena, mūḷho mohavasena, unnato mānavasena, nigguṇo avisesatāya, atithaddho anisedhanatāya, hīno hīnasabhāvatāya, vacanakaro anissaratāya, pāpo kadariyatāya, dukkhāpito paṭidukkhāpanatāya, luddho lobhābhibhūtatāya, āyūhito atthasādhanatāya † apacitiṃ na karoti. Ime kho mahārāja dvādasa apacitiṃ na karonti. Sā ca pana papaṭikā pāsāṇasampahārena bhijjitvā animittakatadisā yena vā tena vā patamānā bhagavato pāde patitā.
“Let it be, Venerable Nāgasena, that the stone was intercepted by the rocks. But should not respect have been shown to the splinter, just as it was by the great earth?” “These twelve, great king, do not show respect. Which twelve? One who is impassioned does not show respect due to passion; one who is hateful does not show respect due to hatred; one who is deluded does not show respect due to delusion; one who is arrogant does not show respect due to conceit; one who is without virtue does not show respect due to being undistinguished; one who is exceedingly stubborn does not show respect due to being unmanageable; one who is base does not show respect due to his base nature; one who is subservient does not show respect due to a lack of independence; one who is wicked does not show respect due to deceitfulness; one who has been made to suffer does not show respect due to a desire to inflict suffering in return; one who is greedy does not show respect due to being overcome by greed; one who is engaged in a task does not show respect for the sake of achieving his aims. These, great king, are the twelve who do not show respect. And that splinter, having broken off due to the collision of the stones, falling here and there without a fixed direction, struck the Blessed One’s foot.”
“Thôi được, kính bạch Đại đức Nāgasena, cứ cho là tảng đá lớn đã được các tảng đá kia đỡ lấy, nhưng mảnh đá vỡ cũng phải thể hiện sự tôn kính giống như quả đại địa chứ?” “Tâu Đại vương, mười hai hạng người này không thể hiện sự tôn kính. Mười hai hạng nào? Người tham ái không thể hiện sự tôn kính do bị tham ái chi phối; người sân hận do bị sân hận chi phối; người si mê do bị si mê chi phối; người kiêu mạn do bị kiêu mạn chi phối; người không có đức hạnh do không có gì đặc biệt; người rất cứng đầu do không thể ngăn cản; người thấp hèn do bản chất thấp hèn; người làm theo lời người khác do không có quyền tự chủ; kẻ ác do tính xảo trá; người bị làm cho đau khổ do muốn trả thù; người tham lam do bị lòng tham áp đảo; người đang nỗ lực không thể hiện sự tôn kính do muốn hoàn thành mục đích của mình. Tâu Đại vương, mười hai hạng người này không thể hiện sự tôn kính. Và mảnh đá ấy, do va chạm với các tảng đá khác mà vỡ ra, không có phương hướng định trước, rơi xuống bất định và đã rơi trúng chân của Đức Thế Tôn.
‘‘Yathā vā pana, mahārāja, saṇhasukhumaaṇurajo anilabalasamāhato animittakatadiso yena vā tena vā abhikirati, evameva kho, mahārāja, sā papaṭikā pāsāṇasampahārena bhijjitvā animittakatadisā yena vā tena vā patamānā bhagavato pāde patitā. Yadi pana, mahārāja, sā papaṭikā pāsāṇato visuṃ na bhaveyya, tampi te selā pāsāṇapapaṭikaṃ uppatitvā gaṇheyyuṃ. Esā pana, mahārāja, papaṭikā na bhūmaṭṭhā na ākāsaṭṭhā, pāsāṇasampahāravegena bhijjitvā animittakatadisā yena vā tena vā patamānā bhagavato pāde patitā.
“Or just as, great king, fine, subtle atomic dust, struck by the force of the wind, scatters here and there without a fixed direction—in the same way, great king, that splinter, having shattered from the collision of the stones, falling here and there without a fixed direction, struck the Blessed One’s foot. If, great king, that splinter had not been separate from the stone, those rocks would have leaped up and seized that stone splinter as well. But this splinter, great king, was neither on the ground nor in the sky; having shattered by the force of the stones’ impact, falling here and there without a fixed direction, it struck the Blessed One’s foot.”
“Hoặc ví như, tâu Đại vương, một hạt bụi nhỏ mịn bị sức gió thổi bay, không có phương hướng định trước, bay tứ tán khắp nơi. Cũng vậy, tâu Đại vương, mảnh đá ấy do va chạm với các tảng đá khác mà vỡ ra, không có phương hướng định trước, rơi xuống bất định và đã rơi trúng chân của Đức Thế Tôn. Tâu Đại vương, nếu mảnh đá ấy đã không tách rời khỏi tảng đá lớn, thì các tảng đá kia cũng đã bay lên mà đỡ lấy nó. Nhưng, tâu Đại vương, mảnh đá này không ở trên mặt đất, cũng không ở trên hư không; nó vỡ ra do tốc độ va chạm của các tảng đá, không có phương hướng định trước, rơi xuống bất định và đã rơi trúng chân của Đức Thế Tôn.
‘‘Yathā vā pana, mahārāja, vātamaṇḍalikāya ukkhittaṃ purāṇapaṇṇaṃ animittakatadisaṃ yena vā tena vā patati, evameva kho, mahārāja, esā papaṭikā pāsāṇasampahāravegena animittakatadisā yena vā tena vā patamānā bhagavato pāde patitā. Api ca, mahārāja, akataññussa kadariyassa devadattassa dukkhānubhavanāya papaṭikā bhagavato pāde patitā’’ti. ‘‘Sādhu, bhante nāgasena, evametaṃ tathā sampaṭicchāmī’’ti.
“Or just as, great king, an old leaf, lifted by a whirlwind, falls here and there without a fixed direction—in the same way, great king, this splinter, due to the force of the stones’ impact, falling here and there without a fixed direction, struck the Blessed One’s foot. Moreover, great king, the splinter struck the Blessed One’s foot for the experiencing of suffering by the ungrateful and miserly Devadatta.” “Excellent, Venerable Nāgasena, I accept it thus, just as you have said.”
“Hoặc ví như, tâu Đại vương, một chiếc lá khô bị gió lốc cuốn lên, không có phương hướng định trước, rơi xuống bất định. Cũng vậy, tâu Đại vương, mảnh đá này do tốc độ va chạm của các tảng đá, không có phương hướng định trước, rơi xuống bất định và đã rơi trúng chân của Đức Thế Tôn. Hơn nữa, tâu Đại vương, mảnh đá đã rơi xuống chân của Đức Thế Tôn là để cho kẻ vô ơn, xảo trá là Devadatta phải chịu đau khổ.” “Lành thay, kính bạch Đại đức Nāgasena, con xin chấp nhận điều này đúng như ngài đã nói.”
Pādasakalikāhatapañho aṭṭhamo.
The eighth question, concerning being struck on the foot by a splinter.
Vấn đề về mảnh đá làm tổn thương bàn chân, chương thứ tám.