Bản dịch
MIL 3.7.7 — VII. PHẨM XÁC ĐỊNH CÁC PHÁP VÔ SẮC
7. Pāpapuññānaṁ appānappabhāvapañha
Đức vua đã nói rằng: “Thưa ngài Nāgasena, phước và tội cái nào nhiều hơn?”
“Tâu đại vương, phước thì nhiều hơn, tội thì ít.”
“Vì lý do gì?”
“Tâu đại vương, trong khi làm tội thì có sự ân hận rằng: ‘Nghiệp ác được ta làm,’ do đó ác không tăng trưởng. Tâu đại vương, trong khi làm phước thì không có sự ân hận. Đối với người không có sự ân hận, hân hoan sanh khởi; đối với người được hân hoan, hỷ sanh khởi; đối với người có tâm hỷ, thân khinh an; thân được khinh an thì cảm giác sự an lạc; có sự an lạc, tâm được định tĩnh; đã được định tĩnh, thì nhận biết đúng theo thực thể. Vì lý do ấy, phước tăng trưởng. Tâu đại vương, người có chân tay bị chặt đứt sau khi dâng lên đức Thế Tôn một bó hoa sen thì sẽ không rơi vào đọa xứ chín mươi mốt kiếp. Tâu đại vương, cũng vì lý do này mà tôi nói rằng: ‘phước thì nhiều hơn, tội thì ít.’”
“Thưa ngài Nāgasena, ngài thật khôn khéo.”
Bản dịch: Bhikkhu Indacanda
Translated by Bhikkhu Indacanda, 2011. Based on the Buddha Jayanthi edition of the Pali canon, as corrected by Bhikkhu Indacanda. Full text, translation, and notes are available at the translator’s website: http://tamtangpaliviet.net/. Used by kind permission of the translator. Prepared for SuttaCentral by Bhikkhu Sujato.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bản dịch AI (OpenTipitaka) · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
7. Rājā āha ‘‘bhante nāgasena, kataraṃ nu kho bahutaraṃ puññaṃ vā apuññaṃ vā’’ti? ‘‘Puññaṃ kho, mahārāja, bahutaraṃ, apuññaṃ thoka’’nti. ‘‘Kena kāraṇenā’’ti? ‘‘Apuññaṃ kho, mahārāja, karonto vippaṭisārī hoti ‘pāpakammaṃ mayā kata’nti, tena pāpaṃ na vaḍḍhati. Puññaṃ kho, mahārāja, karonto avippaṭisārī hoti, avippaṭisārino pāmojjaṃ jāyati, pamuditassa pīti jāyati, pītimanassa kāyo passambhati, passaddhakāyo sukhaṃ vedeti, sukhino cittaṃ samādhiyati, samāhito yathābhūtaṃ pajānāti, tena kāraṇena puññaṃ vaḍḍhati. Puriso kho, mahārāja, chinnahatthapādo bhagavato ekaṃ uppalahatthaṃ datvā ekanavutikappāni vinipātaṃ na gacchissati. Imināpi, mahārāja, kāraṇena bhaṇāmi ‘puññaṃ bahutaraṃ, apuññaṃ thoka’’’nti.
7. The king asked: “Venerable Nāgasena, which is more abundant, merit or demerit?” “Merit, great king, is much more abundant; demerit is slight.” “For what reason?” “Great king, one who performs a demeritorious act feels remorse, thinking, ‘An evil deed has been done by me,’ and because of that the demerit does not grow. But one who performs a meritorious act feels no remorse. For one without remorse, gladness is born. For one who is glad, rapture is born. For one with a rapturous mind, the body becomes tranquil. One with a tranquil body experiences happiness. The mind of a happy person becomes concentrated. One with a concentrated mind understands things as they really are. For this reason, merit grows. Furthermore, great king, a man with his hands and feet cut off, by giving a handful of lotuses to the Blessed One, will not go to a state of deprivation for ninety-one eons. For this reason too, great king, I say that merit is much more abundant and demerit is slight.”
7. Đức vua lại hỏi: “Kính bạch Đại đức Nāgasena, giữa phước và tội, cái nào nhiều hơn?” – “Tâu Đại vương, phước thì nhiều hơn, còn tội thì ít hơn.” – “Do nguyên nhân nào?” – “Tâu Đại vương, người làm điều ác thì hối hận rằng: ‘Ta đã làm nghiệp ác’, do đó điều ác không tăng trưởng. Tâu Đại vương, người làm phước thì không hối hận, người không hối hận thì sinh hoan hỷ, người hoan hỷ thì sinh hỷ lạc, người có tâm hỷ lạc thì thân được an tịnh, người có thân an tịnh thì cảm thọ lạc, người có lạc thì tâm được định tĩnh, người có tâm định tĩnh thì biết đúng như thật. Do nguyên nhân đó mà phước tăng trưởng. Tâu Đại vương, một người bị chặt tay chân, do dâng cúng đến Đức Thế Tôn một đóa hoa sen mà trong chín mươi mốt kiếp sẽ không đi đến đọa xứ. Tâu Đại vương, cũng do nguyên nhân này mà tôi nói rằng: ‘Phước thì nhiều hơn, tội thì ít hơn’.”
‘‘Kallosi, bhante nāgasenā’’ti.
“You are skillful, venerable Nāgasena.”
“Kính bạch Đại đức Nāgasena, ngài thật khéo léo.”
Pāpapuññānaṃ appānappabhāvapañho sattamo.
The Seventh Question on the Meagerness and Abundance of Demerit and Merit.
Câu hỏi thứ bảy về sự ít nhiều của tội và phước.
8. Jānantājānantapāpakaraṇapañho
8. The Question on Doing Evil Knowingly and Unknowingly
8. Câu hỏi về việc làm ác khi biết và không biết