Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
JA 526

Bản dịch

JA 526Chuyện công chúa Nalinikà (Tiền thân Nalinikà)

1 Niḷinikājātaka

3326. “Xứ sở bị đốt cháy, và đất nước cũng tiêu hoại. Này Nalinikā, con hãy đến. Con hãy đi và quyến dụ vị Bà-la-môn ấy cho trẫm.”

3327. “Thưa phụ vương, con không thể chịu đựng khổ, con không rành rẽ đường xa, làm thế nào con sẽ đi đến khu rừng được loài voi thân cận?”

3328. “Sau khi đi đến đi đến đất nước thịnh vượng bằng voi và bằng cỗ xe, bằng phương tiện bè gỗ, này Nalinikā, con hãy ra đi như vậy.

3329. Con hãy ra đi mang theo tượng binh, mã binh, xa binh, bộ binh, và các vị Sát-đế-lỵ. Con sẽ quyến dụ vị ấy vào tầm ảnh hưởng bằng sắc đẹp và vóc dáng của chính con.”

3330. “Khu ẩn cư đáng yêu ấy của Isisiṅga được nhìn thấy với dấu hiệu của những tàu lá chuối, được bao quanh bởi giống cây ābhujī .

3331. Làn khói này được nhìn thấy, cái này có thể được xem là ngọn lửa. Tôi nghĩ rằng vị Isisiṅga có đại thần lực hiến tặng ngọn lửa cho chúng ta.”

3332. Và sau khi nhìn thấy nàng (công chúa) ấy đang đi đến, có bông tai bằng ngọc trai và ngọc ma-ni, vị Isisiṅga, bị kinh hãi, đã đi vào nơi ẩn cư có mái che bằng lá cây.

3333. Và nàng ấy đùa giỡn với quả cầu ở cửa ra vào của nơi ẩn cư, trong khi phô bày ra các phần thân thể, vật kín và các phần lộ liễu.

3334. Và sau khi nhìn thấy nàng ấy đang đùa giỡn, vị ẩn sĩ tóc bện, ở trong gian nhà mái lá, đã đi ra khỏi nơi ẩn cư và đã nói lời nói này:

3335. “Cậu [1] ơi, cây ấy tên là gì, mà trái của cây ấy di chuyển đến cậu như vậy, dầu được ném ra xa, nó cũng trở về, không lìa bỏ cậu đi luôn?”

[1] Vị ẩn sĩ Isisiṅga được sanh ra và lớn lên ở trong rừng cùng với cha, chưa có cơ hội tiếp xúc với người nữ nên không biết về sự khác biệt về cơ thể của người nam và người nữ, cũng như cách xưng hô phù hợp theo giới tính. Trong câu chuyện này, vị ẩn sĩ gọi nàng công chúa là “bhavaṃ,” với ý nghĩa thông dụng là “ngài, ông” để tỏ sự tôn trọng và chỉ dùng để gọi phái nam. Ở bản dịch này, nàng công chúa sẽ xưng hô là “thiếp và chàng,” còn vị ẩy sĩ sẽ là “tớ và cậu” để nhấn mạnh sự ngây thơ về giới tính của vị này (ND).

3336. “Thưa vị Bà-la-môn, có những cây như thế ấy ở núi Gandhamādana tại khu vực lân cận của nơi ẩn cư thuộc về thiếp, trái của nó di chuyển đến thiếp như vậy, dầu được ném ra xa, nó cũng trở về, không lìa bỏ thiếp đi luôn.”

3337. “Này cậu, hãy đi đến nơi ẩn cư này. Hãy dùng (thức ăn có sẵn). Hãy nhận lấy dầu bôi chân và vật nhai, tớ mời. Cậu hãy ngồi xuống chỗ ngồi này ở đây. Này cậu, hãy ăn các loại củ và trái cây từ nơi này.

3338. Cái này của cậu là cái gì, ở giữa hai bắp vế, được xúc chạm nhẹ nhàng, được nhìn thấy như là có màu đen? Được hỏi, xin cậu hãy giải thích cái ấy cho tớ. Có phải cái bửu bối của cậu đã đi vào trong cái vỏ bọc?”

3339. “Trong khi thiếp đang đi tìm kiếm rễ củ và trái cây ở trong rừng, thiếp đã chọc tức con gấu có dáng vóc vô cùng ghê rợn. Con gấu đã rượt đuổi thiếp và đã bắt được thiếp bằng sức mạnh. Nó đã đánh đập thiếp và nhổ lên cái bửu bối (của thiếp).

3340. Vết thương này đây bị khoét sâu vào và gây ngứa.

Thiếp không đạt được sự khoái lạc vào mọi lúc.

Chàng ơi, chàng có khả năng diệt trừ chứng ngứa này.

Chàng ơi, được yêu cầu, chàng hãy thực hiện mục đích của Bà-la-môn.”

3341. “Vết thương của cậu có vẻ sâu thẳm, có màu đỏ, không có thịt thối, và nặng mùi trái cây chín. Tớ sẽ thực hiện cho cậu việc áp dụng một loại thuốc cao nào đó, này cậu, như thế cậu có thể có được sự thoải mái tối đa.”

3342. “Thưa vị có Phạm hạnh, các việc áp dụng về chú thuật, các việc áp dụng về thuốc cao, các loại dược thảo không đi vào được. Chàng hãy diệt trừ chứng ngứa bằng cái vật mềm mại của chàng, như thế thiếp có thể có được sự thoải mái tối đa.”

3343. “Từ nơi này, khu ẩn cư của cậu là ở về hướng nào?

Này cậu, cậu có thích thú ở trong rừng không?

Vậy có phải cậu có nhiều củ và trái cây không?

Có phải các loài thú dữ không hãm hại cậu không?”

3344. “Từ nơi này, đi thẳng về hướng Bắc,

có dòng sông Khemā phát xuất từ dãy núi Hi-mã-lạp.

Khu ẩn cư đáng yêu của thiếp ở bên bờ sông ấy.

Ôi, chàng ơi, nên nhìn thấy khu ẩn cư của thiếp.

3345. Có các cây xoài, các cây sāla , các cây họ mè, các cây mận đỏ, các cây uddālaka , và các cây hoa kèn được nở rộ, ở khắp nơi có các nhân điểu hát ca. Ôi chàng ơi, nên nhìn thấy khu ẩn cư của thiếp.

3346. Các cây tāla , các rễ củ, và các trái cây ở nơi ấy của thiếp, có vóc dáng được thành tựu với màu sắc và mùi thơm, nơi ấy có phong cảnh được hình thành với những vùng đất. Ôi chàng ơi, nên nhìn thấy khu ẩn cư của thiếp.

3347. Các trái cây và các rễ củ là dồi dào ở nơi ấy của thiếp,

được thành tựu với màu sắc, với mùi thơm, với hương vị.

Và các thợ săn thường đi đến khu vực ấy,

mong rằng họ chớ mang đi các rễ củ và trái cây của thiếp khỏi nơi ấy.”

3348. “Cha của tớ đã đi tìm kiếm rễ củ và trái cây,

giờ này, sẽ trở về vào lúc xế chiều.

Đến lúc cha trở về từ việc kiếm rễ củ và trái cây,

cả hai chúng ta có thể đi đến khu ẩn cư ấy.”

3349. “Có nhiều vị ẩn sĩ khác có vóc dáng tốt lành,

có các vị ẩn sĩ của hoàng gia sống dọc theo đường đi.

Chàng hãy hỏi thẳng họ về khu ẩn cư ấy của thiếp;

các vị ấy sẽ dẫn chàng đến chỗ ở của thiếp.”

3350. “Các thanh củi không được con chẻ, nước không được con xách về, thậm chí ngọn lửa cũng không được con đốt lên, vậy con trầm tư điều gì như là kẻ đần độn vậy?

3351. (Mọi hôm) các thanh củi đã được chẻ, và ngọn lửa đã được đốt lên, sự sưởi ấm đã được con chuẩn bị, này người có Phạm hạnh, ghế của cha (đã được sắp xếp), và nước (rửa chân đã được mang lại), trước đây, con thích thú là người có bản thể cao thượng.

3352. (Giờ đây) con có củi còn chưa chẻ, có nước chưa được xách về, có ngọn lửa chưa được đốt lên, có thức ăn chưa được hoàn tất. Hôm nay, con không nói chuyện với cha, này con của cha, có phải có cái gì bị mất mát và tâm tư bị đau khổ?”

3353. “Thưa bậc Phạm hạnh, có một đạo sĩ bện tóc đã đi đến đây,

cậu ấy không quá cao, vả lại cũng không quá mập,

vô cùng xinh xắn, có eo thon, và cuốn hút

nhờ vào đầu tóc đen tuyền và y phục màu đen của cậu ấy.

3354. Cậu ấy chưa mọc râu, có dáng vẻ xuất gia không lâu lắm.

Hơn nữa, ở cổ của người này có đeo cái vòng trang sức.

Người này còn có hai khối nhô lên khéo được sanh ra ở ngực,

có ánh sáng rực rỡ gần giống như là khối vàng tinh chất.

3355. Và khuôn mặt của người này đáng được ngắm nhìn vô cùng,

có vòng khuyên treo lủng lẳng ở hai tai,

chúng lấp lánh khi chàng trai trẻ bước đi.

Và có sợi chỉ để buộc chặt các búi tóc.

3356. Và cậu ấy còn có bốn vật trang điểm khác nữa,

màu xanh, màu vàng, màu đỏ, và màu trắng,

chúng phát ra âm thanh khi chàng trai trẻ bước đi,

tựa như bầy chim két kêu réo trong mùa mưa.

3357. Y nội (hạ y) của cậu này được làm không phải bằng cỏ muñja ,

không phải bằng vỏ cây, lại càng không phải bằng lau sậy.

Được bó sát vào phía trong của phần mông, nó lấp lánh,

tựa như tia chớp Sateritā ở không trung.

3358. (Người này) có các vật không có gai và không có cuống,

được gắn vào ở bên hông, ở bên dưới lỗ rốn.

Không bị va chạm, chúng tạo ra tiếng kêu leng keng liên tục.

Này cha ơi, chúng là các trái cây của loại cây gì?

3359. Và búi tóc bện của cậu ấy đáng được ngắm nhìn vô cùng,

có hơn một trăm lọn tóc, được cuộn tròn ở chóp, có mùi thơm dịu.

Đầu tóc có vẻ đã được phân chia thành hai phần khéo léo.

Ôi, ước gì các búi tóc bện của con là như thế.

3360. Và vào lúc cậu ấy xổ tung các búi tóc bện,

chúng có vẻ được thành tựu bằng màu sắc và mùi thơm,

tựa như đóa sen xanh phảng phất theo làn gió;

chốn ẩn cư nơi sơn lâm này thoang thoảng mùi hương giống y như thế.

3361. Và cáu đất của cậu ấy đáng được ngắm nhìn vô cùng,

cáu đất ở cơ thể của con không được như thế ấy.

Cậu ấy tỏa ra mùi hương thoảng đưa theo chiều gió,

giống như khu rừng khéo nở rộ hoa vào đầu mùa hạ.

3362. Cậu ấy ném một loại trái cây xuống trên mặt đất,

vật ấy có màu sắc đẹp đẽ ở bề ngoài, xinh xắn, đáng được ngắm nhìn,

và vật đã được ném đi liền quay trở lại bàn tay của cậu ấy.

Này cha ơi, vật ấy là trái cây của loại cây gì?

3363. Và hàm răng của cậu ấy đáng được ngắm nhìn vô cùng, chúng trong sạch, đều đặn, đạt được màu vỏ ốc cao quý, trong khi được bộc lộ, chúng gây được niềm tin ở tâm (người đối diện), có lẽ chàng trai trẻ ấy không nhai rau cải bằng các răng ấy.

3364. Lời nói của người này không thô lỗ, không nhát gừng, mau mắn, mềm mỏng, thẳng thắn, không khoa trương, không tráo trở, có âm điệu làm vừa lòng, có thanh âm ngọt ngào như của loài chim karavīka , đi vào trái tim, khiến tâm ý con bị quyến luyến.

3365. Với lời nói được thốt ra không quá lớn, có thanh âm tròn trịa, chắc chắn không sặc mùi kiến thức từ việc học tập. Con thật sự mong muốn gặp lại người ấy thêm lần nữa, chàng trai trẻ chắc hẳn đã là bạn bè của con trước đây.

3366. Vết thương này có sự liền lại khéo léo, mọi nơi đều trơn láng. Là vết thương lớn, khéo được tạo ra, tương tự cánh của đóa hoa sen. Sau khi chinh phục con bằng chính vết thương ấy, chàng trai trẻ đã dùng mông cọ sát vào bắp vế đã được mở rộng.

3367. Hai cánh tay mềm mại như là có lớp lông tơ bằng thuốc mỡ. Các ngón tay của người này tròn trịa, được tô nhiều màu sắc, lấp lánh. Chúng tỏa sáng, phát sáng, và chiếu sáng, tựa như tia chớp Sateritā ở không trung.

3368. Tay chân của người này không chai cứng và không có lông dài. Các móng tay chân của người này dài và đầu ngón được tô đỏ. Trong lúc ôm chặt bằng hai cánh tay mềm mại, con người có vóc dáng yêu kiều đã hầu cận con, làm con vui thích.

3369. Hai tay mềm mại của cậu ấy có ánh sáng rực rỡ, gần giống như bông gòn ở trên cây, có làn da tròn trịa và xinh đẹp như bề mặt của tấm gương bằng vàng. Sau khi xúc chạm với con bằng hai tay, cậu ấy đã ra đi khỏi nơi này, thưa cha, các cảm giác ấy vẫn còn thiêu đốt con.

3370. Đương nhiên, cậu ấy chắc chắn đã không lấy đi gùi đồ vật nào, chắc chắn đã không tự mình chẻ các thanh củi, cậu ấy chắc chắn đã không đốn ngã các cây bằng chiếc rìu, và cũng không có các cọc nhọn ở hai tay của người này.

3371. Và con gấu, quả thật, đã gây ra vết thương cho cậu ấy. Cậu ấy đã nói với con rằng: ‘Cậu hãy làm cho tớ được thoải mái.’ Con đã làm cho cậu ấy. Với việc ấy, đã có sự thoải mái cho con. Cậu ấy đã nói với con rằng: ‘Này vị Phạm hạnh, tớ được thoải mái.’

3372. Và tấm thảm trải bằng lá dây leo māluva của cha

có tình trạng bị vung vãi bởi con và bởi cậu ấy.

Đến khi bị kiệt sức, chúng con đã vui đùa ở hồ nước,

rồi chúng con trở về lại căn chòi lá.

3373. Thưa cha, hôm nay, với con các chú thuật không còn ứng nghiệm,

không có cúng tế thần lửa, cũng không có nghi thức hiến dâng,

và con cũng không thể thọ dụng các rễ củ và trái cây của cha nữa,

chừng nào con còn chưa nhìn thấy vị Phạm hạnh ấy.

3374. Thưa cha, chắc chắn rằng cha cũng nhận biết được

vị Phạm hạnh cư ngụ ở vùng đất nào.

Thưa cha, cha hãy mau giúp cho con đến được vùng đất ấy.

Chớ để con chết ở khu ẩn cư của cha.

3375. Bởi vì con đã được nghe nói về khu rừng có hoa muôn sắc,

được rộn rịp tiếng hót của loài chim, được lai vãng bởi các bầy chim.

Thưa cha, cha hãy mau giúp cho con đến được khu rừng ấy.

trước khi con lìa bỏ mạng sống ở khu ẩn cư của cha.”

3376. “Ở khu rừng có viên ngọc như ý này,

nơi được lai vãng bởi hội chúng Càn- thát- bà, chư Thiên, và tiên nữ,

trú xứ của các bậc ẩn sĩ từ thời xa xưa,

không có đạt đến trạng thái bất an như thế này.

3377. Chúng sanh trở thành bạn bè, rồi không còn là bạn bè.

Chúng sanh thể hiện sự yêu mến ở thân quyến, ở bạn bè.

Và đứa trẻ tội nghiệp này tại sao lại bị vương vấn,

khi nó còn không biết mình từ đâu đã đi đến nơi này.

3378. Do sự cộng trú mà các bạn bè được gắn bó thêm lên. Chớ để chúng gặp gỡ nhau. Do không có sự cộng trú, chính cái tình bạn ấy sẽ lụi tàn.

3379. Nếu con còn gặp vị hành Phạm hạnh,

nếu con còn trò chuyện với vị hành Phạm hạnh,

tựa như mùa màng đã đạt được bị cuốn đi bởi cơn lũ lớn,

con sẽ mau chóng đánh mất công đức khổ hạnh này.

3380. Nếu con cũng còn gặp vị hành Phạm hạnh lần nữa,

nếu con cũng còn trò chuyện với vị hành Phạm hạnh lần nữa,

tựa như mùa màng đã đạt được bị cuốn đi bởi cơn lũ lớn,

con sẽ mau chóng đánh mất năng lực Sa-môn này.

3381. Này con, bởi vì các quỷ thần sinh sống

ở thế giới loài người với hình dáng biến dạng,

con người có trí tuệ không thân cận với chúng,

sau khi gần gũi kẻ ấy, người hành Phạm hạnh bị tiêu vong.”