Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
JA 420

Bản dịch

JA 420Chuyện Người Giữ Ngự Viên Sumangala (Tiền thân Sumangala)

4. Sumaṅgalajātaka

1173. “Bởi vì sau khi thường xuyên xem xét về sự ‘nóng giận,’ vị chúa tể không nên sử dụng đến hình phạt không phù hợp một cách không hợp lý đối với tư cách của bản thân, và không nên thường xuyên gây ra những sự khổ đau cho kẻ khác.

1174. Chỉ khi nào biết được sự cảm thông của bản thân (đối với tha nhân), mới nên phán xét ý nghĩa và việc làm sai trái của kẻ khác, khi ấy, sau khi đã tự mình xem xét thấy ‘đây là ý nghĩa.’ rồi mới ấn định hình phạt tương xứng dành cho kẻ ấy.

1175. Không làm khó dễ người khác, cũng không làm khó dễ bản thân, là người không bị lầm lẫn, tự mình phán xét đường lối đúng sai, ở đây, vị chúa tể nào là người có sự ấn định hình phạt có sự duy trì đức độ, vị chúa tể ấy không đánh mất sự vinh quang.

1176. Các vị Sát-đế-lỵ nào có hành động không cân nhắc, sử dụng hành phạt một cách tàn bạo, bị lầm lẫn, không quan tâm đến đức độ, các vị ấy từ bỏ cuộc sống, lúc lìa khỏi chốn này, liền đi đến chốn khổ đau.

1177. Và những ai yêu thích đạo lý được tuyên thuyết bởi các bậc Thánh, các vị ấy hơn hẳn về lời nói, về ý nghĩ, và về hành động, các vị ấy đã đứng vững ở sự an tịnh, ở sự hiền hòa, và ở sự định tâm, các vị đi đến cả hai thế giới, người và trời, theo cách thức phù hợp.

1178. Trẫm là vua, là vị chúa tể của những người nam nữ. Thậm chí, nếu trẫm bị nổi giận, trẫm sẽ trấn tĩnh bản thân. Trong khi răn đe dân chúng theo cách thức phù hợp, trẫm sử dụng hành phạt đúng đắn thuận theo lòng thương xót.”

1179. “Tâu vị Sát-đế -lỵ, vinh quang và hưng thịnh là thuộc về bệ hạ. Tâu quân vương, xin bệ hạ chớ lìa bỏ đạo lý bất cứ lúc nào. Xin bệ hạ hãy trị vì một trăm năm, không phiền muộn, không có giận dữ, với tâm luôn tin tưởng.

1180. Tâu vị Sát-đế -lỵ, cầu mong bệ hạ thành tựu những đức tánh ấy, có lối cai trị cao thượng được thiết lập, dễ khuyên can, không giận dữ, có hạnh phúc. Cầu mong bệ hạ cai quản trái đất, không áp bức. Lúc lìa khỏi chốn này, cầu mong bệ hạ đi đến chốn an vui.

1181. Trong khi cai trị đúng đắn bằng sự hướng dẫn khôn khéo, bằng lời nói tốt đẹp, bằng đạo đức, bằng phương châm đúng đắn như vậy, bệ hạ có thể xoa dịu đám đông dân chúng bị rối loạn, tựa như cơn mưa lớn làm mát mẻ trái đất có nước bao quanh.”