Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
JA 301

Bản dịch

JA 301Chuyện Tiểu Vương Kàlinga (Tiền thân Cullakàlinga)

1. Cūḷakāliṅgajātaka

508. “Các ngươi hãy mở cổng thành cho các nàng này đi vào thành phố đã khéo được bảo vệ bởi ta, Nandisena, sư tử nhân đã khéo được huấn luyện của đức vua Aruṇa.

509. “‘Chiến thắng là thuộc về quân của vua Kaliṅga có sức chịu đựng điều không thể chịu đựng; và sự chiến bại, sự thiệt thòi, là thuộc về quân của vua Assaka,’ y như lời đã nói của ngài. Các bậc hành Phạm hạnh là những người ngay thẳng, không nói sái quấy.”

510. “Chư Thiên đã đạt đến và vượt qua việc nói lời dối trá. Thưa Sakka, chân thật là tài sản tối thượng của các vị ấy. Thưa vị Chúa của chư Thiên, điều ấy của ngài đã được nói dối trá là bởi vì lý do gì, thưa vị Đại Thiên Chủ Maghavā?”

511. “Này Bà-la-môn, chẳng phải ông đã nghe điều được nói rằng: ‘Chư Thiên không ganh tỵ đối với sự gắng sức của con người’? Sự tinh luyện, sự tập trung, tâm ý không bị phân tán, trạng thái không nao núng và sự xuất quân đúng thời điểm, sự vững chãi, sự tinh tấn, và sự gắng sức của con người, chính vì thế, sự thắng trận đã có cho quân của vua Assaka.”