- Udāna 4.7
Sāriputtasutta
Evaṁ me sutaṁ—
Bản dịch
Sāriputtasutta
1. Tôi đã nghe như vầy: Một thời đức Thế Tôn ngự tại thành Sāvatthi, Jetavana, tu viện của ông Anāthapiṇḍika. Vào lúc bấy giờ, đại đức Sāriputta ngồi ở nơi không xa đức Thế Tôn, xếp chân thế kiết già, giữ thân thẳng, là vị ít ham muốn, tự biết đủ, sống tách ly, không kết giao, có sự ra sức tinh tấn, nói về hạnh từ khước, gắn bó với tăng thượng tâm. Đức Thế Tôn đã nhìn thấy đại đức Sāriputta ngồi ở nơi không xa, xếp chân thế kiết già, giữ thân thẳng, là vị ngụ ở rừng, chuyên đi khất thực, chỉ mặc y may bằng vải bị quăng bỏ, chỉ sử dụng ba y, ít ham muốn, tự biết đủ, sống tách ly, không kết giao, có sự ra sức tinh tấn, nói về hạnh từ khước, gắn bó với tăng thượng tâm.
2. Sau đó, khi hiểu ra sự việc này, đức Thế Tôn vào thời điểm ấy đã thốt lên lời cảm hứng này:
“Đối với vị hiền trí có tăng thượng tâm, không bị xao lãng, đang rèn luyện trong các đạo lộ trí tuệ, an tịnh, luôn có niệm, các sự sầu muộn không hiện hữu ở vị như thế ấy.”
Bản dịch: Bhikkhu Indacanda
Dịch bởi Bhikkhu Indacanda. Trích từ bộ Tam Tạng Song Ngữ Pāḷi–Việt — Phật Tự Thuyết (Udāna). Nguồn: http://www.tamtangpaliviet.net/. Sử dụng theo sự cho phép của dịch giả.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
Evaṁ me sutaṁ—
So I have heard.
7. Kinh Sāriputta
37. Tôi nghe như vầy: Một thời, đức Thế Tôn đang trú tại Sāvatthī, trong khu vườn của ông Anāthapiṇḍika ở Jeta. Vào lúc ấy, trưởng lão Sāriputta đang ngồi không xa đức Thế Tôn, trong tư thế kiết-già, giữ thân ngay thẳng, là vị ít ham muốn, biết đủ, sống độc cư, không giao du, tinh tấn, và chuyên tâm vào tăng thượng tâm.
Addasā kho bhagavā āyasmantaṁ sāriputtaṁ avidūre nisinnaṁ pallaṅkaṁ ābhujitvā ujuṁ kāyaṁ paṇidhāya appicchaṁ santuṭṭhaṁ pavivittaṁ asaṁsaṭṭhaṁ āraddhavīriyaṁ adhicittamanuyuttaṁ.
The Buddha saw him meditating there.
Đức Thế Tôn đã nhìn thấy trưởng lão Sāriputta đang ngồi không xa, trong tư thế kiết-già, giữ thân ngay thẳng, là vị ít ham muốn, biết đủ, sống độc cư, không giao du, tinh tấn, và chuyên tâm vào tăng thượng tâm.
Atha kho bhagavā etamatthaṁ viditvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ udānaṁ udānesi:
Then, understanding this matter, on that occasion the Buddha expressed this heartfelt sentiment:
Bấy giờ, đức Thế Tôn, sau khi biết được sự việc này, vào lúc ấy đã thốt lên lời cảm hứng này:
“Adhicetaso appamajjato, Munino monapathesu sikkhato; Sokā na bhavanti tādino, Upasantassa sadā satīmato”ti.
Sattamaṁ.
“A sage of higher consciousness, diligent, training in the ways of sagacity: there are no sorrows for the unaffected, calm and ever mindful.”
‘Vị mâu-ni có tăng thượng tâm, không dễ duôi, tu tập trên các con đường của bậc thánh; vị ấy, bậc như vậy, người đã an tịnh, luôn luôn chánh niệm, thì không có các sầu muộn.’ (Kinh thứ bảy)