- Udāna 2.7
Ekaputtakasutta
Evaṁ me sutaṁ—
Bản dịch
Ekaputtakasutta
1. Tôi đã nghe như vầy: Một thời đức Thế Tôn ngự tại thành Sāvatthi, Jetavana, tu viện của ông Anāthapiṇḍika.
Vào lúc bấy giờ, người con trai nhỏ độc nhất đáng yêu, đáng mến của người nam cư sĩ nọ lìa đời. Khi ấy, nhiều người nam cư sĩ với y phục ướt đẫm, với đầu tóc ướt đẫm, vào lúc giữa ngày đã đi đến gặp đức Thế Tôn, sau khi đến đã đảnh lễ đức Thế Tôn rồi ngồi xuống ở một bên. Khi họ đã ngồi xuống ở một bên, đức Thế Tôn đã nói với các nam cư sĩ ấy điều này: “Này các nam cư sĩ, việc gì mà các người với y phục ướt đẫm, với đầu tóc ướt đẫm, đã đi đến nơi đây vào lúc giữa ngày vậy?”
Khi được nói như vậy, nam cư sĩ ấy đã nói với đức Thế Tôn điều này: “Bạch Ngài, người con trai nhỏ độc nhất đáng yêu, đáng mến của chúng con đã lìa đời. Vì thế, chúng con với y phục ướt đẫm, với đầu tóc ướt đẫm, đã đi đến nơi đây vào lúc giữa ngày.”
2. Sau đó, khi hiểu ra sự việc này, đức Thế Tôn vào thời điểm ấy đã thốt lên lời cảm hứng này:
“Bị buộc trói vào sự khoái lạc ở các sắc đáng yêu, tập thể chư Thiên và số đông nhân loại bị sầu khổ, bị suy sụp, sa vào quyền lực của Thần Chết.
Còn những người nào ngày và đêm không xao lãng, từ bỏ sắc đáng yêu, thật vậy những người ấy đào bới gốc rễ của sự sầu khổ, mồi nhử của tử thần, khó vượt qua được.”
Bản dịch: Bhikkhu Indacanda
Dịch bởi Bhikkhu Indacanda. Trích từ bộ Tam Tạng Song Ngữ Pāḷi–Việt — Phật Tự Thuyết (Udāna). Nguồn: http://www.tamtangpaliviet.net/. Sử dụng theo sự cho phép của dịch giả.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
Evaṁ me sutaṁ—
So I have heard.
7. Kinh Đứa Con Duy Nhất
17. Tôi nghe như vầy—Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthī, tại Jetavana, khu vườn của Anāthapiṇḍika. Lúc bấy giờ, người con trai duy nhất, rất mực thương yêu và quý mến của một vị cư sĩ đã qua đời.
Atha kho sambahulā upāsakā allavatthā allakesā divā divassa yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ nisīdiṁsu. Ekamantaṁ nisinne kho te upāsake bhagavā etadavoca: “kiṁ nu kho tumhe, upāsakā, allavatthā allakesā idhūpasaṅkamantā divā divassā”ti?
Then in the middle of the day several lay followers with wet clothes and hair went up to the Buddha, bowed, and sat down to one side. The Buddha said to them: “Why, lay followers, have you come here in the middle of the day with wet clothes and hair?”
Bấy giờ, một số đông các cư sĩ, y phục và tóc tai còn ướt, vào giữa ban ngày, đã đến yết kiến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Thế Tôn nói với các vị cư sĩ đang ngồi một bên như sau: “Này các cư sĩ, tại sao các ông, y phục và tóc tai còn ướt, lại đến đây vào giữa ban ngày như vậy?”
Evaṁ vutte, so upāsako bhagavantaṁ etadavoca: “mayhaṁ kho, bhante, ekaputtako piyo manāpo kālaṅkato. Tena mayaṁ allavatthā allakesā idhūpasaṅkamantā divā divassā”ti.
The lay follower replied, “Sir, my dear and beloved only child has passed away. That’s why we came here in the middle of the day with wet clothes and hair.”
Khi được hỏi vậy, vị cư sĩ ấy bạch với Thế Tôn: “Bạch Thế Tôn, người con trai duy nhất, rất mực thương yêu và quý mến của con đã qua đời. Vì thế, chúng con, y phục và tóc tai còn ướt, đã đến đây vào giữa ban ngày.”
Atha kho bhagavā etamatthaṁ viditvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ udānaṁ udānesi:
Then, understanding this matter, on that occasion the Buddha expressed this heartfelt sentiment:
Bấy giờ, Thế Tôn, sau khi hiểu rõ ý nghĩa sự việc, vào lúc ấy đã thốt lên lời cảm hứng này:
“Piyarūpassādagadhitāse, Devakāyā puthu manussā ca; Aghāvino parijunnā, Maccurājassa vasaṁ gacchanti.
“Hosts of gods and most human beings are bound to what seems dear and pleasant. Gloomy and exhausted, they fall under the sway of the King of Death.
“Những ai tham đắm vị ngọt của các sắc tướng khả ái, dù là chư thiên hay phần đông nhân loại, đều phải chịu đau khổ, suy tàn, và rơi vào quyền lực của tử thần.
Ye ve divā ca ratto ca, Appamattā jahanti piyarūpaṁ; Te ve khaṇanti aghamūlaṁ, Maccuno āmisaṁ durativattan”ti.
Sattamaṁ.
The diligent, who day and night give up what seems pleasant, dig out the root of gloom—Death’s bait so hard to escape.”
Còn những ai, ngày và đêm, không phóng dật, từ bỏ các sắc tướng khả ái, chính họ đã nhổ lên gốc rễ của khổ đau, là miếng mồi khó vượt thoát của tử thần.” Thứ bảy.