Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
SNP 2.2

Bản dịch

SNP 2.2Kinh Mùi Tanh Hôi

Āmagandhasutta

“Các bậc đức hạnh, trong khi ăn các loại hạt kê, hạt cỏ, đậu núi, lá cây, rễ củ, trái cây đã nhận được đúng pháp, các vị không vì ham muốn ngũ dục mà nói điều dối trá.

Còn kẻ nào, trong khi ăn vật thực hảo hạng được khéo làm, được khéo sửa soạn, được bố thí, được dâng hiến bởi những người khác, trong khi thọ dụng cơm nấu bằng gạo sālī, thưa Ngài Kassapa, kẻ ấy thọ thực vật có mùi tanh hôi.

‘Vật có mùi tanh hôi không được phép đối với Ta,’ Ngài nói y như thế, thưa đấng quyến thuộc của Phạm Thiên, trong khi Ngài thọ dụng cơm nấu bằng gạo sālī với các miếng thịt chim khéo được nấu nướng. Thưa Ngài Kassapa, tôi hỏi Ngài ý nghĩa này, đối với Ngài kiểu cách như thế nào là có mùi tanh hôi?”

“Việc giết hại mạng sống, hành hạ, chặt chém, trói giam, trộm cướp, nói dối, gian lận, các sự lường gạt, làm ra vẻ học thức, ve vãn vợ người khác, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải thức ăn thịt.

Ở đây, những kẻ nào không tự kiềm chế trong các dục, thèm khát ở các vị nếm, xen lẫn với sự (nuôi mạng) không trong sạch, theo tà kiến ‘không có gì hiện hữu,’ sái quấy, khó chỉ bảo, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải việc ăn thịt .

Những kẻ nào thô lỗ, bạo tàn, nói xấu sau lưng, hãm hại bạn bè, nhẫn tâm, ngã mạn thái quá, có bản tánh keo kiệt và không bố thí đến bất cứ ai, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải việc ăn thịt.

Giận dữ, đam mê, bướng bỉnh, và đối địch, xảo trá, ganh ghét, và nói khoác lác, ngã mạn, kiêu căng, và thân thiết với những kẻ không tốt, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải việc ăn thịt.

Những kẻ nào có hành vi ác độc, quỵt nợ, vu khống, gian lận trong giao dịch, những kẻ giả mạo trong giáo pháp, những kẻ đê tiện làm điều sái quấy ở thế gian này, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải việc ăn thịt.

Những kẻ nào ở đời này không tự kiềm chế đối với các sinh mạng, sau khi đoạt lấy vật sở hữu của những người khác còn ra sức hãm hại, có bản tánh tồi tệ, tàn bạo, thô lỗ, không có sự tôn trọng, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải việc ăn thịt.

Những kẻ nào thèm khát ở những mạng sống này rồi chống đối, giết hại, thường xuyên ra sức (làm ác), sau khi chết đi về nơi tăm tối, là các chúng sanh rơi vào địa ngục, đầu đi xuống trước, việc ấy là có mùi tanh hôi, chẳng phải việc ăn thịt.

Không phải cá và thịt, không phải việc nhịn ăn, không phải việc lõa thể, không phải cái đầu cạo, tóc bện và cáu đất, các y da dê thô cứng, hoặc không phải việc thờ phượng cúng tế ngọn lửa, hoặc thậm chí vô số sự khổ hạnh cho việc bất tử ở thế gian, các chú thuật, các đồ hiến cúng, sự hy sinh, các việc hành xác rửa tội theo mùa tiết, mà (có thể) làm trong sạch con người còn chưa vượt qua sự nghi hoặc.

Vị đã bảo vệ ở các dòng chảy (giác quan), có (sáu) căn đã được nhận biết, nên sống vững vàng ở Giáo Pháp, thích thú ở sự ngay thẳng và mềm mỏng, đã vượt qua sự quyến luyến, đã dứt bỏ tất cả khổ đau, bậc sáng trí không bị lấm lem bởi các điều đã được thấy hoặc đã được nghe.”

Đức Thế Tôn đã nói lập đi lập lại ý nghĩa này như thế, vị tinh thông chú thuật đã hiểu được điều ấy. Bậc Hiền Trí, không có mùi tanh hôi, không bị lệ thuộc, khó bị lôi kéo, đã giảng giải bằng các kệ ngôn đa dạng.

Sau khi lắng nghe lời nói không có mùi tanh hôi, có sự xua đi tất cả sự khổ đau, đã khéo được nói lên của đức Phật, (vị đạo sĩ khổ hạnh) với tâm ý khiêm nhượng đã đảnh lễ đấng Như Lai, rồi ngay tại nơi ấy đã tuyên bố việc xuất gia.