Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
SN 35.7

Bản dịch

SN 35.7Kinh Vô Thường Về Nội Xứ trong Quá Khứ và Vị Lai

Ajjhattāniccātītānāgatasutta

Vi-n 1-2.

Vi-n 3 —Mắt, này các Tỷ-kheo, là vô thường, kể cả quá khứ và vị lai, còn nói gì (mắt) hiện tại. Thấy vậy, này các Tỷ-kheo, vị Ða văn Thánh đệ tử không tiếc nuối đối với mắt quá khứ, không còn hoan hỷ đối với mắt tương lai, đối với mắt hiện tại; đã thực hành sự nhàm chán, ly tham, đoạn diệt.

Vi-n 4-7. Tai là vô thường … Mũi là vô thường … Lưỡi là vô thường … Thân là vô thường …

Vi-n 8 Ý là vô thường, kể cả quá khứ và vị lai, còn nói gì đến (ý) hiện tại. Thấy vậy, này các Tỷ-kheo, vị Ða văn Thánh đệ tử, không tiếc nuối đối với ý quá khứ, không có hoan hỷ đối với ý tương lai, đối với ý hiện tại; đã thực hành sự nhàm chán, ly tham, đoạn diệt.