- Saṁyutta Nikāya 35.53
- 6. Avijjāvagga
Bản dịch
SN 35.53 — Kinh Đoạn Trừ Vô Minh
Avijjāpahānasutta
Nhân duyên ở Sàtthi.
Vi-n 1 Rồi một Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên.
Vi-n 3 Ngồi xuống một bên, Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:
—Do biết như thế nào, bạch Thế Tôn, do thấy như thế nào, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi?
Vi-n 4 —Này Tỷ-kheo, do biết, do thấy mắt là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi. Do biết, do thấy các sắc là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi … nhãn thức … nhãn xúc … Do duyên nhãn xúc khởi lên cảm thọ gì, lạc, khổ hay bất khổ bất lạc; do biết, do thấy cảm thọ ấy là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.
Vi-n 5-8. Tai … Mũi … Lưỡi … Thân …
Vi-n 9 Do biết, do thấy ý là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi … Các pháp … Ý thức … Ý xúc … Do duyên ý xúc khởi lên cảm thọ gì, lạc, khổ, hay bất khổ bất lạc; do biết, do thấy cảm thọ ấy là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.
Vi-n 10 Do biết như vậy, này các Tỷ-kheo, do thấy như vậy, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Blake Walsh.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Linked Discourses 35.53
- 6. Ignorance
Giving Up Ignorance
1. Kinh Đoạn Trừ Vô Minh
Sāvatthinidānaṁ.
Atha kho aññataro bhikkhu yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ nisīdi. Ekamantaṁ nisinno kho so bhikkhu bhagavantaṁ etadavoca:
“kathaṁ nu kho, bhante, jānato kathaṁ passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjatī”ti?
At Sāvatthī.
Then a mendicant went up to the Buddha, bowed, sat down to one side, and said to him:
“Sir, how does one know and see so as to give up ignorance and give rise to knowledge?”
53. Nhân duyên ở Sāvatthī. Bấy giờ, có một vị Tỳ khưu đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, vị Tỳ khưu ấy bạch với Thế Tôn rằng: “Bạch Thế Tôn, đối với người biết như thế nào, thấy như thế nào, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi?”
“Cakkhuṁ kho, bhikkhu, aniccato jānato passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjati. Rūpe aniccato jānato passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjati. Cakkhuviññāṇaṁ … cakkhusamphassaṁ … yampidaṁ cakkhusamphassapaccayā uppajjati vedayitaṁ sukhaṁ vā dukkhaṁ vā adukkhamasukhaṁ vā tampi aniccato jānato passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjati.
Sotaṁ … ghānaṁ … jivhaṁ … kāyaṁ …
manaṁ aniccato jānato passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjati. Dhamme … manoviññāṇaṁ … manosamphassaṁ … yampidaṁ manosamphassapaccayā uppajjati vedayitaṁ sukhaṁ vā dukkhaṁ vā adukkhamasukhaṁ vā tampi aniccato jānato passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjati.
Evaṁ kho, bhikkhu, jānato evaṁ passato avijjā pahīyati, vijjā uppajjatī”ti.
Paṭhamaṁ.
“Mendicant, knowing and seeing the eye, sights, eye consciousness, and eye contact as impermanent, ignorance is given up and knowledge arises. And also knowing and seeing the pleasant, painful, or neutral feeling that arises dependent on eye contact as impermanent, ignorance is given up and knowledge arises.
Knowing and seeing the ear … nose … tongue … body …
Knowing and seeing the mind, ideas, mind consciousness, and mind contact as impermanent, ignorance is given up and knowledge arises. And also knowing and seeing the pleasant, painful, or neutral feeling that arises dependent on mind contact as impermanent, ignorance is given up and knowledge arises.
That’s how to know and see so as to give up ignorance and give rise to knowledge.”
“Này Tỳ khưu, đối với người biết, thấy con mắt là vô thường, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi. Đối với người biết, thấy các sắc là vô thường, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi. Nhãn thức... nhãn xúc... và bất cứ cảm thọ nào khởi lên do duyên nhãn xúc, hoặc lạc, hoặc khổ, hoặc không khổ không lạc, đối với người biết, thấy cảm thọ ấy cũng là vô thường, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi. Tai... mũi... lưỡi... thân... ý, đối với người biết, thấy là vô thường, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi. Các pháp ... ý thức... ý xúc... và bất cứ cảm thọ nào khởi lên do duyên ý xúc, hoặc lạc, hoặc khổ, hoặc không khổ không lạc, đối với người biết, thấy cảm thọ ấy cũng là vô thường, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi. Này Tỳ khưu, chính đối với người biết như vậy, thấy như vậy, vô minh được đoạn trừ, minh được sanh khởi.” Kinh thứ nhất.