- Saṁyutta Nikāya 35.143
- 14. Devadahavagga
Bản dịch
SN 35.143 — Kinh Vô Thường Ngoại Phần Và Nhân Sanh
Bāhirāniccahetusutta
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Blake Walsh.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Linked Discourses 35.143
- 14. At Devadaha
Exterior and Cause Are Impermanent
10. Kinh Vô Thường Ngoại Phần Và Nhân Sanh
“Rūpā, bhikkhave, aniccā. Yopi hetu, yopi paccayo rūpānaṁ uppādāya, sopi anicco. Aniccasambhūtā, bhikkhave, rūpā kuto niccā bhavissanti.
Saddā …
gandhā …
rasā …
phoṭṭhabbā …
dhammā aniccā. Yopi hetu, yopi paccayo dhammānaṁ uppādāya, sopi anicco. Aniccasambhūtā, bhikkhave, dhammā kuto niccā bhavissanti.
Evaṁ passaṁ …pe… nāparaṁ itthattāyā’ti pajānātī”ti.
Dasamaṁ.
“Mendicants, sights are impermanent. The cause and reason that gives rise to sights is also impermanent. Since sights are produced by what is impermanent, how could they be permanent?
Sounds …
Smells …
Tastes …
Touches …
Ideas are impermanent. The cause and reason that gives rise to ideas is also impermanent. Since ideas are produced by what is impermanent, how could they be permanent?
Seeing this … They understand: ‘… there is nothing further for this place.’”
143. “Này các tỳ khưu, các sắc là vô thường. Bất cứ nhân nào, bất cứ duyên nào cho sự sanh khởi của các sắc, nhân ấy và duyên ấy cũng là vô thường. Này các tỳ khưu, các sắc được sanh ra từ cái vô thường, làm sao có thể là thường được? Các tiếng ... các hương ... các vị ... các xúc ... các pháp là vô thường. Bất cứ nhân nào, bất cứ duyên nào cho sự sanh khởi của các pháp, nhân ấy và duyên ấy cũng là vô thường. Này các tỳ khưu, các pháp được sanh ra từ cái vô thường, làm sao có thể là thường được? Vị ấy thấy như vậy ... (tương tự cho đến) ... vị ấy biết rõ: ‘Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, những việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa’.” (Kinh) thứ mười.