Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
SN 22.91

Bản dịch

SN 22.91Kinh Rāhula

Rāhulasutta

Vi-n 1 Nhân duyên ở Sāvatthi.

Vi-n 2 Rồi Tôn giả Rāhula đi đến Thế Tôn …

Vi-n 3 Ngồi xuống một bên, Tôn giả Rāhula bạch Thế Tôn:

—Biết như thế nào, bạch Thế Tôn, thấy như thế nào đối với thân có thức này và đối với tất cả tướng ở ngoài, không có (tư tưởng) ngã kiến, ngã sở kiến, ngã mạn tùy miên?

Vi-n 4 —Phàm sắc gì, này Rāhula, thuộc quá khứ, vị lai, hiện tại, hoặc nội hay ngoại, hoặc thô hay tế, hoặc liệt hay thắng, hoặc xa hay gần; tất cả pháp cần phải như thật thấy với chánh trí tuệ rằng: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”.

Vi-n 5-8. Phàm thọ gì … tưởng gì … các hành gì … Phàm thức gì, thuộc quá khứ, vị lai, hiện tại, hoặc nội hay ngoại, hoặc thô hay tế, hoặc liệt hay thắng, hoặc xa hay gần; tất cả pháp cần phải như thật thấy với chánh trí tuệ rằng: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”.

Vi-n 9 Biết như vậy, này Rāhula, thấy như vậy đối với thân có thức này và đối với tất cả các tướng ở ngoài, không có (tư tưởng) ngã kiến, ngã sở kiến, ngã mạn tùy miên.