- Saṁyutta Nikāya 13.1
- 1. Abhisamayavagga
Nakhasikhāsutta
Evaṁ me sutaṁ—
Bản dịch
Nakhasikhāsutta
Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở Sāvatthi, Jetavana, tại vườn ông Anāthapiṇḍika.
Vi-n 2 Rồi Thế Tôn lấy lên một ít bụi trên đầu móng tay rồi gọi các Tỷ-kheo:
—Các Ông nghĩ thế nào, này các Tỷ-kheo, cái gì nhiều hơn, một ít bụi này Ta lấy lên trên đầu ngón tay, hay là quả đất lớn này?
Vi-n 3 —Chính cái này, bạch Thế Tôn, là nhiều hơn, tức là quả đất lớn này. Ít hơn là một ít bụi được Thế Tôn lấy lên trên đầu ngón tay; không phải một trăm lần, không phải một ngàn lần, không phải một trăm ngàn lần có thể sánh bằng, khi so sánh quả đất lớn với một ít bụi được Thế Tôn lấy lên trên đầu ngón tay.
Vi-n 4 —Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, đối với vị Thánh đệ tử đã chứng được kiến cụ túc, đối với người đã chứng được minh kiến, cái này là nhiều hơn, tức là khổ đã được đoạn tận, đã được diệt tận; ít hơn là khổ còn lại, không phải một trăm lần, không phải một ngàn lần, không phải một trăm ngàn lần, có thể sánh bằng khi so sánh với khổ uẩn trước đã được đoạn tận, đã được diệt tận, tức là bảy lần nhiều hơn.
Vi-n 5 Như vậy lợi ích lớn thay, này các Tỷ-kheo, là pháp minh kiến (Dhammà -sbhisamayo: pháp hiện quán); như vậy lợi ích lớn thay là chứng đắc pháp nhãn.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Blake Walsh.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
Evaṁ me sutaṁ—
So I have heard.
1. Kinh Đầu Móng Tay
Atha kho bhagavā parittaṁ nakhasikhāyaṁ paṁsuṁ āropetvā bhikkhū āmantesi: “Taṁ kiṁ maññatha, bhikkhave, katamaṁ nu kho bahutaraṁ, yo vāyaṁ mayā paritto nakhasikhāyaṁ paṁsu āropito, ayaṁ vā mahāpathavī”ti?
Then the Buddha, picking up a little bit of dirt on his fingernail, addressed the mendicants: “What do you think, mendicants? Which is more: the little bit of dirt on my fingernail, or this great earth?”
74. Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthī, tại Jetavana, khu vườn của ông Anāthapiṇḍika. Bấy giờ, Thế Tôn lấy một ít đất trên đầu móng tay rồi gọi các vị tỳ-khưu: – Này các tỳ-khưu, các ông nghĩ thế nào? Cái nào nhiều hơn, một ít đất Ta lấy trên đầu móng tay, hay là quả đất lớn này?
“Etadeva, bhante, bahutaraṁ, yadidaṁ mahāpathavī. Appamattako bhagavatā paritto nakhasikhāyaṁ paṁsu āropito. Neva satimaṁ kalaṁ upeti na sahassimaṁ kalaṁ upeti na satasahassimaṁ kalaṁ upeti mahāpathaviṁ upanidhāya bhagavatā paritto nakhasikhāyaṁ paṁsu āropito”ti.
“Evameva kho, bhikkhave, ariyasāvakassa diṭṭhisampannassa puggalassa abhisametāvino etadeva bahutaraṁ dukkhaṁ yadidaṁ parikkhīṇaṁ pariyādiṇṇaṁ; appamattakaṁ avasiṭṭhaṁ. Neva satimaṁ kalaṁ upeti na sahassimaṁ kalaṁ upeti na satasahassimaṁ kalaṁ upeti purimaṁ dukkhakkhandhaṁ parikkhīṇaṁ pariyādiṇṇaṁ upanidhāya yadidaṁ sattakkhattuṁparamatā. Evaṁ mahatthiyo kho, bhikkhave, dhammābhisamayo; evaṁ mahatthiyo dhammacakkhupaṭilābho”ti.
Paṭhamaṁ.
“Sir, the great earth is far more. The little bit of dirt on your fingernail is tiny. Compared to the great earth, it’s not nearly a hundredth, a thousandth, or a hundred thousandth part.”
“In the same way, for a noble disciple accomplished in view, an individual with comprehension, the suffering that’s over and done with is more, what’s left is tiny. Compared to the mass of suffering in the past that’s over and done with, it’s not nearly a hundredth, a thousandth, or a hundred thousandth part, since there are at most seven more lives. That’s how very beneficial it is to comprehend the teaching and gain the vision of the teaching.”
– Bạch Thế Tôn, cái này nhiều hơn, tức là quả đất lớn. Một ít đất mà Thế Tôn lấy trên đầu móng tay thì quá ít ỏi. So với quả đất lớn, một ít đất mà Thế Tôn lấy trên đầu móng tay không đáng một phần trăm, không đáng một phần ngàn, không đáng một phần trăm ngàn. – Cũng vậy, này các tỳ-khưu, đối với vị Thánh đệ tử, người có chánh kiến, người đã minh kiến, thì khổ đã được đoạn tận, đã được chấm dứt là nhiều hơn; phần còn lại thì quá ít ỏi. So với khổ uẩn đã được đoạn tận, đã được chấm dứt trong quá khứ, thì phần khổ tối đa là bảy lần sanh nữa không đáng một phần trăm, không đáng một phần ngàn, không đáng một phần trăm ngàn. Này các tỳ-khưu, sự minh kiến Chánh pháp có lợi ích lớn như vậy; sự thành tựu Pháp nhãn có lợi ích lớn như vậy.