- Aṅguttara Nikāya 8.53
- 6. Gotamīvagga
Bản dịch
AN 8.53 — Pháp Tóm Tắt
Saṅkhittasutta
TTC 1Một thời, Thế Tôn trú ở Vesàli, tại Mahàvana, ở ngôi nhà có nóc nhọn. Rồi Mahàpajàpatì Gotamì đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Ðứng một bên, Mahàpajàpatì Gotamì bạch Thế Tôn:
—Lành thay, bạch Thế Tôn! Thế Tôn hãy thuyết pháp vắn tắt cho con, sau khi Thế Tôn thuyết pháp, con sẽ sống một mình, an tịnh, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần.
TTC 2—Này Gotamì, những pháp nào bà biết: “Những pháp này đưa đến tham dục, không phải ly tham; đưa đến hệ phước, không đưa đến ly hệ phước; đưa đến tích tập, không đưa đến không tích tập; đưa đến dục lớn, không đưa đến ít dục; đưa đến không biết đủ, không đưa đến biết đủ; đưa đến tụ hội, không đưa đến nhàn tịnh; đưa đến biếng nhác, không đưa đến tinh tấn; đưa đến khó nuôi dưỡng, không đưa đến dễ nuôi dưỡng”. Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: “Ðó là không phải Pháp, đó là không phải Luật, đó là không phải lời dạy của bậc Ðạo sư”.
TTC 3Và này Gotamì, những pháp nào bà biết: “Những pháp đưa đến ly tham, không đưa đến tham dục; đưa đến ly hệ phước, không đưa đến hệ phước; đưa đến không tích tập, không đưa đến tích tập; đưa đến ít dục, không đưa đến dục lớn; đưa đến biết đủ, không đưa đến không biết đủ; đưa đến nhàn tịnh, không đưa đến tụ hội; đưa đến tinh tấn, không đưa đến biếng nhác; đưa đến dễ nuôi dưỡng, không đưa đến khó nuôi dưỡng”. Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: “Ðó là Pháp, đó là Luật, đó là lời dạy của bậc Ðạo sư”.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh nầy được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch từ tạng Pali sang Việt ngữ năm 1976–1977, và được Viện Phật Học Vạn Hạnh, Sài Gòn, ấn hành năm 1980–1981. Trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được hiệu đính thành 4 tập và tái bản năm 1996, qua số thứ tự 21, 22, 23, và 24. These texts have been used with the kind permission of the webmaster of http://www.budsas.net/ Prepared for SuttaCentral by Ayya Vimala.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Numbered Discourses 8.53
- 6. Gotamī
Brief Advice to Gotamī
3. Kinh Tóm Tắt
Ekaṁ samayaṁ bhagavā vesāliyaṁ viharati mahāvane kūṭāgārasālāyaṁ. Atha kho mahāpajāpatī gotamī yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ aṭṭhāsi. Ekamantaṁ ṭhitā kho sā mahāpajāpatī gotamī bhagavantaṁ etadavoca:
At one time the Buddha was staying near Vesālī, at the Great Wood, in the hall with the peaked roof. Then Mahāpajāpati Gotamī went up to the Buddha, bowed, stood to one side, and said to him:
53. Một thời, Thế Tôn trú ở Vesālī, tại Đại Lâm, trong ngôi giảng đường có nóc nhọn. Rồi Mahāpajāpatī Gotamī đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Đứng một bên, Mahāpajāpatī Gotamī bạch với Thế Tôn:
“Sādhu me, bhante, bhagavā saṅkhittena dhammaṁ desetu, yamahaṁ bhagavato dhammaṁ sutvā ekā vūpakaṭṭhā appamattā ātāpinī pahitattā vihareyyan”ti.
“Ye kho tvaṁ, gotami, dhamme jāneyyāsi: ‘ime dhammā sarāgāya saṁvattanti, no virāgāya; saṁyogāya saṁvattanti, no visaṁyogāya; ācayāya saṁvattanti, no apacayāya; mahicchatāya saṁvattanti, no appicchatāya; asantuṭṭhiyā saṁvattanti, no santuṭṭhiyā; saṅgaṇikāya saṁvattanti, no pavivekāya; kosajjāya saṁvattanti, no vīriyārambhāya; dubbharatāya saṁvattanti, no subharatāyā’ti, ekaṁsena, gotami, dhāreyyāsi: ‘neso dhammo, neso vinayo, netaṁ satthusāsanan’ti.
“Sir, may the Buddha please teach me Dhamma in brief. When I’ve heard it, I’ll live alone, withdrawn, diligent, keen, and resolute.”
“Gotamī, you might know that certain things lead to passion, not dispassion; to yoking, not to unyoking; to accumulation, not dispersal; to more desires, not fewer; to lack of contentment, not contentment; to crowding, not seclusion; to laziness, not energy; to being burdensome, not being unburdensome. Categorically, you should remember these things as not the teaching, not the training, and not the Teacher’s instructions.
– Lành thay, bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn hãy thuyết Pháp tóm tắt cho con, để sau khi nghe Pháp từ Thế Tôn, con sẽ sống một mình, ẩn dật, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần. – Này Gotamī, những pháp nào bà biết được rằng: ‘Những pháp này đưa đến tham ái, không đưa đến ly tham; đưa đến trói buộc, không đưa đến ly trói buộc; đưa đến tích lũy, không đưa đến không tích lũy; đưa đến tham muốn nhiều, không đưa đến tham muốn ít; đưa đến không biết đủ, không đưa đến biết đủ; đưa đến ưa thích hội chúng, không đưa đến ưa thích độc cư; đưa đến biếng nhác, không đưa đến tinh tấn; đưa đến khó nuôi dưỡng, không đưa đến dễ nuôi dưỡng’, này Gotamī, bà hãy nhất quyết ghi nhớ rằng: ‘Đây không phải là Pháp, đây không phải là Luật, đây không phải là lời dạy của bậc Đạo Sư’.
Ye ca kho tvaṁ, gotami, dhamme jāneyyāsi: ‘ime dhammā virāgāya saṁvattanti, no sarāgāya; visaṁyogāya saṁvattanti, no saṁyogāya; apacayāya saṁvattanti, no ācayāya; appicchatāya saṁvattanti, no mahicchatāya; santuṭṭhiyā saṁvattanti, no asantuṭṭhiyā; pavivekāya saṁvattanti, no saṅgaṇikāya; vīriyārambhāya saṁvattanti, no kosajjāya; subharatāya saṁvattanti, no dubbharatāyā’ti, ekaṁsena, gotami, dhāreyyāsi: ‘eso dhammo, eso vinayo, etaṁ satthusāsanan’”ti.
Tatiyaṁ.
You might know that certain things lead to dispassion, not passion; to unyoking, not to yoking; to dispersal, not accumulation; to fewer desires, not more; to contentment, not lack of contentment; to seclusion, not crowding; to energy, not laziness; to being unburdensome, not being burdensome. Categorically, you should remember these things as the teaching, the training, and the Teacher’s instructions.”
– Và này Gotamī, những pháp nào bà biết được rằng: ‘Những pháp này đưa đến ly tham, không đưa đến tham ái; đưa đến ly trói buộc, không đưa đến trói buộc; đưa đến không tích lũy, không đưa đến tích lũy; đưa đến tham muốn ít, không đưa đến tham muốn nhiều; đưa đến biết đủ, không đưa đến không biết đủ; đưa đến ưa thích độc cư, không đưa đến ưa thích hội chúng; đưa đến tinh tấn, không đưa đến biếng nhác; đưa đến dễ nuôi dưỡng, không đưa đến khó nuôi dưỡng’, này Gotamī, bà hãy nhất quyết ghi nhớ rằng: ‘Đây là Pháp, đây là Luật, đây là lời dạy của bậc Đạo Sư’. Hết bài kinh thứ ba.