- Aṅguttara Nikāya 4.230
- 23. Duccaritavagga
Bản dịch
AN 4.230 — Liệt Tuệ
Duppaññasutta
… không có lòng tin, ác giới, biếng nhác, liệt tuệ … có lòng tin, có giới, tinh cần tinh tấn, có trí tuệ.
Thành tựu với bốn pháp này, này các Tỷ-kheo, bậc Hiền trí thông minh, là bậc Chân nhân, tự mình xử sự không như một kẻ mất gốc, có sinh khí, không có tội, không bị các người trí quở trách, và tạo nhiều phước đức.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh nầy được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch từ tạng Pali sang Việt ngữ năm 1976–1977, và được Viện Phật Học Vạn Hạnh, Sài Gòn, ấn hành năm 1980–1981. Trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được hiệu đính thành 4 tập và tái bản năm 1996, qua số thứ tự 21, 22, 23, và 24. These texts have been used with the kind permission of the webmaster of http://www.budsas.net/ Prepared for SuttaCentral by Ayya Vimala.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Numbered Discourses 4.230
- 23. Bad Conduct
Witless
10. Kinh Ác Tuệ
…pe… Assaddho hoti, dussīlo hoti, kusīto hoti, duppañño hoti …pe… saddho hoti, sīlavā hoti, āraddhavīriyo hoti, paññavā hoti—imehi kho, bhikkhave, catūhi dhammehi samannāgato paṇḍito viyatto sappuriso akkhataṁ anupahataṁ attānaṁ pariharati, anavajjo ca hoti ananuvajjo viññūnaṁ, bahuñca puññaṁ pasavatī”ti.
Dasamaṁ.
“A foolish person … brims with much wickedness. … They’re faithless, unethical, lazy, and witless. … An astute person … brims with much merit. … They’re faithful, ethical, energetic, and wise. When an astute, competent true person possesses these four qualities they keep themselves healthy and whole. They don’t deserve to be blamed and criticized by sensible people, and they brim with much merit.”
230. ... là người không có đức tin, là người có giới hạnh xấu, là người lười biếng, là người có ác tuệ... ... là người có đức tin, là người có giới hạnh, là người có tinh tấn được khởi sự, là người có trí tuệ – này các tỳ khưu, người có trí, khôn khéo, là bậc chân nhân, khi sở hữu bốn pháp này, tự mình mang lấy thân không bị thương tổn, không bị hủy hoại; không bị người trí chê trách, không thể bị khiển trách; và tạo ra nhiều điều phước thiện.” Kinh thứ mười.