Như Vầy Tôi NgheEvaṃ me sutaṃ
AN 11.21

Bản dịch

AN 11.21Thiền Ðịnh (4)

Catutthasamādhisutta

TTC 1Tại đấy, Tôn giả Sàriputta nói với các Tỷ-kheo:

—Này chư Hiền, có thể chăng một Tỷ-kheo khi chứng được Thiền định… được ý suy tư. Tại đấy, vị ấy có thể không có tưởng; tuy vậy, vị ấy vẫn có tưởng?

—Thưa Hiền giả, chúng tôi từ xa đi đến để được biết ý nghĩa của lời nói này từ Tôn giả Sàriputta. Lành thay, nếu ý nghĩa lời nói này được Tôn giả Sàriputta nói lên. Sau khi nghe Tôn giả Sàriputta, các Tỷ-kheo sẽ thọ trì.

—Vậy này chư Hiền, hãy nghe và khéo tác ý, tôi sẽ nói.

—Thưa vâng, Hiền giả, các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Tôn giả Sàriputta. Tôn giả Sàriputta nói như sau:

TTC 2Này các Hiền giả, Tỷ-kheo khi chứng được Thiền định như vậy, vị ấy có thể trong đất, không tưởng đến đất… được ý suy tư. Tại đấy, vị ấy có thể không có tưởng. Tuy vậy, vị ấy vẫn có tưởng.

—Như thế nào, thưa Hiền giả Sàriputta, một Tỷ-kheo khi chứng được Thiền định như vậy, vị ấy có thể trong đất, không tưởng đến đất… được ý suy tư; tại đấy, vị ấy có thể không có tưởng; tuy vậy, vị ấy vẫn có tưởng?

—Ở đây, này các Hiền giả, Tỷ-kheo tưởng như sau… (như số 11.20 kinh trước)… tuy vậy, vị ấy vẫn có tưởng.