- Saṁyutta Nikāya 36.23
- 3. Aṭṭhasatapariyāyavagga
Bản dịch
SN 36.23 — Kinh Về Một Vị Tỳ Khưu
Aññatarabhikkhusutta
Vi-n 2 Rồi một Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn …
Vi-n 3 Ngồi một bên, Tỷ-kheo bạch Thế Tôn:
—Bạch Thế Tôn, thế nào là thọ? Thế nào là thọ tập khởi? Thế nào là con đường đưa đến thọ tập khởi? Thế nào là thọ đoạn diệt? Thế nào là con đường đưa đến thọ đoạn diệt? Thế nào là vị ngọt của thọ? Thế nào là sự nguy hiểm của thọ? Thế nào là sự xuất ly của thọ?
Vi-n 4 —Này Tỷ-kheo, có ba thọ này: lạc thọ, khổ thọ, bất khổ bất lạc thọ. Này Tỷ-kheo, đây gọi là ba thọ. Do xúc tập khởi nên thọ tập khởi. Khát ái là con đường đưa đến thọ tập khởi. Do xúc đoạn diệt nên thọ đoạn diệt. Con đường Thánh đạo Tám ngành này là con đường đưa đến thọ đoạn diệt, tức là chánh tri kiến … chánh định. Do duyên thọ khởi lên lạc hỷ nào, đó là vị ngọt của thọ. Tánh vô thường, khổ, chịu sự biến hoại của thọ là sự nguy hiểm của thọ. Sự nhiếp phục dục và tham, sự đoạn tận dục và tham là sự xuất ly của thọ.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Blake Walsh.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Linked Discourses 36.23
- 3. The Explanation of the Hundred and Eight
With a Mendicant
3. Kinh Về Một Vị Tỳ Khưu
Atha kho aññataro bhikkhu yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ nisīdi. Ekamantaṁ nisinno kho so bhikkhu bhagavantaṁ etadavoca:
“katamā nu kho, bhante, vedanā, katamo vedanāsamudayo, katamā vedanāsamudayagāminī paṭipadā? Katamo vedanānirodho, katamā vedanānirodhagāminī paṭipadā? Ko vedanāya assādo, ko ādīnavo, kiṁ nissaraṇan”ti?
Then a mendicant went up to the Buddha, bowed, sat down to one side, and said to him:
“Sir, what is feeling? What’s the origin of feeling? What’s the practice that leads to the origin of feeling? What’s the cessation of feeling? What’s the practice that leads to the cessation of feeling? And what is feeling’s gratification, drawback, and escape?”
271. Bấy giờ, một vị Tỳ khưu nào đó đi đến chỗ Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, vị Tỳ khưu ấy bạch với Thế Tôn rằng: “Bạch Thế Tôn, thế nào là cảm thọ, thế nào là sự tập khởi của cảm thọ, thế nào là con đường đưa đến sự tập khởi của cảm thọ? Thế nào là sự đoạn diệt của cảm thọ, thế nào là con đường đưa đến sự đoạn diệt của cảm thọ? Thế nào là vị ngọt của cảm thọ, thế nào là sự nguy hại, thế nào là sự xuất ly?”
“Tisso imā, bhikkhu, vedanā—sukhā vedanā, dukkhā vedanā, adukkhamasukhā vedanā. Imā vuccanti, bhikkhu, vedanā.
Phassasamudayā vedanāsamudayo. Taṇhā vedanāsamudayagāminī paṭipadā.
Phassanirodhā vedanānirodho. Ayameva ariyo aṭṭhaṅgiko maggo vedanānirodhagāminī paṭipadā, seyyathidaṁ—sammādiṭṭhi …pe… sammāsamādhi.
Yaṁ vedanaṁ paṭicca uppajjati sukhaṁ somanassaṁ, ayaṁ vedanāya assādo;
yaṁ vedanā aniccā dukkhā vipariṇāmadhammā, ayaṁ vedanāya ādīnavo;
yo vedanāya chandarāgavinayo chandarāgappahānaṁ, idaṁ vedanāya nissaraṇan”ti.
Tatiyaṁ.
“Mendicant, there are these three feelings: pleasant, painful, and neutral. These are called feelings.
Feeling originates from contact. Craving is the practice that leads to the origin of feeling.
When contact ceases, feeling ceases. The practice that leads to the cessation of feelings is simply this noble eightfold path, that is: right view, right purpose, right speech, right action, right livelihood, right effort, right mindfulness, and right immersion.
The pleasure and happiness that arise from feeling: this is its gratification.
That feeling is impermanent, suffering, and perishable: this is its drawback.
Removing and giving up desire and greed for feeling: this is its escape.”
“Này Tỳ khưu, có ba cảm thọ này: lạc thọ, khổ thọ, bất khổ bất lạc thọ. Này Tỳ khưu, đây được gọi là các cảm thọ. Do xúc tập khởi nên thọ tập khởi. Ái là con đường đưa đến sự tập khởi của cảm thọ. Do xúc đoạn diệt nên thọ đoạn diệt. Chính Thánh đạo Tám ngành này là con đường đưa đến sự đoạn diệt của cảm thọ, tức là: chánh kiến... chánh định. Duyên vào cảm thọ mà sanh khởi lạc và hỷ, đây là vị ngọt của cảm thọ. Cảm thọ nào là vô thường, khổ, có bản chất biến hoại, đây là sự nguy hại của cảm thọ. Sự điều phục dục tham, sự đoạn trừ dục tham đối với cảm thọ, đây là sự xuất ly khỏi cảm thọ.” Hết kinh thứ ba.