- Saṁyutta Nikāya 32.53
- 1. Valāhakavagga
Bản dịch
SN 32.53 — Sītavalāhakasutta
Sītavalāhakasutta
Vi-n 1-3. Nhân duyên ở Sāvatthi …
Ngồi xuống một bên, Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:
—Do nhân gì, do duyên gì, bạch Thế Tôn, có khi trời lạnh?
Vi-n 4 —Này Tỷ-kheo, có chư Thiên được gọi là thần mây lạnh. Khi chư Thiên ấy suy nghĩ: “Chúng ta hãy sống, hoan hỉ với tự thân”. Tùy theo tâm nguyện của họ, trời lạnh.
Vi-n 5 Do nhân này, do duyên này, này Tỷ-kheo, có khi trời lạnh.
Bản dịch: Thích Minh Châu
Bộ kinh đã được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch sang Việt ngữ và Thiền viện Vạn Hạnh phát hành trong đầu thập niên 1980. Sau đó, trong chương trình phiên dịch và ấn hành Ðại tạng kinh Việt Nam, bộ kinh được tái bản năm 1993 và có số thứ tự từ 12 đến 16. Prepared for SuttaCentral by Aminah Borg-Luck.
Pāli: Mahāsaṅgīti Tipiṭaka · Anh: Bhikkhu Sujato · Việt: Bản dịch AI (OpenTipitaka)
- Linked Discourses 32.53
- 1. Gods of the Thunderclouds
Gods of the Cool Thunderclouds
53. Kinh Sītavalāhaka (Hàn Vân Thiên)
Sāvatthinidānaṁ.
Ekamantaṁ nisinno kho so bhikkhu bhagavantaṁ etadavoca:
“ko nu kho, bhante, hetu, ko paccayo, yenekadā sītaṁ hotī”ti?
“Santi, bhikkhu, sītavalāhakā nāma devā. Tesaṁ yadā evaṁ hoti:
At Sāvatthī.
Seated to one side, that mendicant said to the Buddha:
“Sir, what is the cause, what is the reason why sometimes it becomes cool?”
“Mendicant, there are what are called gods of the cool thunderclouds. Sometimes they think:
602. Nhân duyên ở Sāvatthī. Vị tỳ khưu ấy ngồi xuống một bên, bạch với đức Thế Tôn rằng: “Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì, mà có lúc trời trở lạnh?” “Này tỳ khưu, có các vị trời tên là Sītavalāhaka (Hàn Vân Thiên). Khi họ khởi lên ý nghĩ: ‘Giá như chúng ta được sống trong sự hoan hỷ của riêng mình!’, thì do sự định tâm ấy của họ mà trời trở lạnh. Này tỳ khưu, đây là nhân, đây là duyên, do đó có lúc trời trở lạnh.” Kinh thứ năm mươi ba.
Tepaññāsamaṁ.
603. Nhân duyên ở Sāvatthī. Vị tỳ khưu ấy ngồi xuống một bên, bạch với đức Thế Tôn rằng: “Bạch Thế Tôn, do nhân gì, do duyên gì, mà có lúc trời trở nóng?” “Này tỳ khưu, có các vị trời tên là Uṇhavalāhaka (Nhiệt Vân Thiên). Khi họ khởi lên ý nghĩ: ‘Giá như chúng ta được sống trong sự hoan hỷ của riêng mình!’, thì do sự định tâm ấy của họ mà trời trở nóng. Này tỳ khưu, đây là nhân, đây là duyên, do đó có lúc trời trở nóng.” Kinh thứ năm mươi bốn.